Việt Linh Đế

Chương 357: Thị kiếm



Việt Linh ĐếQuyển 16 Thiên hạChương 357 Thị kiếmLưu thiếu gia cũng thấy có chút thú vị, hỏi “Ngươi kể lại đầu đuôi xem nào?” Lưu Ứng Lôi không ngốc, khá thông minh, nhưng tính tình có chút hỏa bạo, lại non nớt, nhưng tỷ mỷ nghĩ lại thì sẽ thông suốt.Diễm Kiếm tiên tử có chút mất tự nhiên, nhưng cũng từ từ dẫn đạo, “Phu quân vốn là đời trước các chủ, cùng công công truy tìm một vật trong truyền thuyết, gọi là Linh Ấn, theo kể, vật ấy thật là thần kỳ vậy, có thể khu động Linh lực tự nhiên, người đoạt được nó, hiệu triệu thiên hạ, dễ dàng siêu thoát Thiên Địa Kỳ, vượt qua ngũ giới.”“Vì Linh Ấn, không tiếc xâm nhập võ lâm môn phái, khắp nơi tìm kiếm, lại còn thâm nhập trọng địa các nơi, rốt cuộc gây võ lâm đồng đạo căm phẫn, rồi kẻ xấu lợi dụng, vu rằng phu quân cùng công công trộm cắp bí tịch. Sau đó, các phái liên hiệp vây công. Phu quân thiếp cùng công công đoạn kinh mạch tự vẫn, nhằm bảo tồn Ngọc Kiếm Các cùng thiếp và nhi nữ. Khi đó nô gia nghĩ nhi tử đã thất lạc, hẳn không còn sống, phu quân cũng chết, đã không còn hy vọng, cũng định sẽ tự tận để bảo toàn trung hiếu.”“nhưng phu quân lại dặn là nhi tử còn sống, di ngôn bảo nô gia phải nhẫn nại mà sống tiếp.”“còn về Lôi nhi, đó chính là khi ra đời, có một lần, một vị chân nhân, xưng là Tả Khâu, xem một quẻ, nói rằng Lôi nhi có thần trợ, sau này sẽ quan môn mãn mãn, trở thành mọt nhân vật.”“còn nói nô gia sẽ theo người vấn đỉnh thiên hạ, có điều cực thái sẽ có cực thiếu, khổ nạn 10 năm là không thể tránh, lại nói khi nào gặp được Triệu Kinh Lôi mặt tự, sẽ thoát khổ, vì thế nhi tử cũng được lấy đó làm tên.”“cho nên khi nãy nô gia nhìn thấy chiêu bài, lại nghĩ nhầm thiếu gia làm nhi tử.” Diễm Kiếm tiên tử có chut mất tự nhiên.Sau đó quỳ sụp xuống, dập đầu, “nếu thiếu gia biết nhi tử, nô gia nguyện hầu hạ suốt đời còn lại, làm nô làm súc, cầu thiếu gia cấp cho biết.” Diễm Kiếm khóc nói.Lưu Ứng Lôi nhìn ngẫm nghĩ, chợt hỏi, “Ngươi thật không biết bản thiếu là ai sao? Nghe Lục trưởng lão nói, sau lưng còn có chủ thượng, chẳng lẽ chủ thượng phân phối ngươi cùng nhi nữa cấp cho thiếu gia nhưng không nói ta là ai? Lại không căn gặn gì khác sao?”“đừng nói là cái khế ước vô dụng trên lưng, cái đó thật không được a.”Diễm Kiếm tiên tự mặt hồng như nến đỏ, cũng biết đó là Lục trưởng lão tự tiện bày trò, vì thật ra lão chủ thượng thật không căn dặn cái gì.“thật là không có căn dặn gì. Còn vì thiếu gia, lão chủ thượng cũng không nói rõ ràng, chỉ nói là cần hầu hạ cho tốt.”Ngẫm nghĩ tỷ mỷ, Lưu Ứng Lôi đạo, “lão chủ thượng võ công so với ngươi như thế nào? Ngươi nắm giữ Ngọc Kiếm Các chứ, hay quyền là trong tay hội trưởng lão?”Diễm Kiếm tiên tử trả lời, “Lão chủ thượng cùng hội trưởng lão võ công không kém, nhưng còn có chút kém nô gia. Chính là nô gia lại không thể không nghe lời vì nhi tử, còn có trách nhiệm giám sát Ngọc Kiếm Các. Khi các môn phái vây công Ngọc Kiếm Các, đồng ý thả Ngọc Kiếm Các một con ngựa, còn là vì xếp người vào Ngọc Kiếm Các làm trưởng lão. Tổng cộng có 6 trưởng lão. Nô gia cùng Dao Nhi phải theo sắp xếp của lão chủ thượng luân phiên hầu hạ cái trưởng lão, chính là vì chuộc lại lỗi lầm khi trước của các chủ.”“chính là cầm, trong khế ước, nói là quyền giao phối, nhưng Ngọc Kiếm Các vẫn là do nô gia cầm trọng trách, thậm chí khi đại địch lâm đầu, hội trưởng lão chắc sẽ chạy trước tiên, vì vốn dĩ các trưởng lão đều là từ các môn phái sắp xếp đi vào, tuyệt không phải Ngọc Kiếm Các người. Nhưng mặt ngoài, người biết chuyện này không nhiều. Nên nô gia vẫn có lực hiệu triệu các đệ tử Ngọc Kiếm Các.”Lưu Ứng Lôi liếc nhìn Nguyệt Thiến, Liễu Nhi. “tiểu chủ nhân, thật không rõ lão chủ thượng như thế nào, trước giờ, Cẩm Y Vệ không có nghe qua nhân vật này?”Diễm Kiếm tiên tử cũng đạo, “Lão chủ thượng quanh năm trong địa đạo cấm khu của Ngọc Kiếm Các, trừ nô gia cùng các trưởng lão, không ai sẽ biết.”Ứng Lôi ngẫm nghĩ, “vậy cũng thật lạ. Thật không biết thái độ của lão chủ thượng này là như thế nào?”Nguyệt Thiến lại nghĩ đơn giản, quá nửa mỹ phụ này là thân thuộc, mẫu thân Triệu tướng quân, lợi dụng nàng nắm giữ Ngọc Kiếm Các thì không còn gì tốt hơn. Còn lão chủ thượng gì đó, thật không đáng quan tâm. Đến nỗi hội trưởng lão, thuận theo thì tốt, không thuận theo, lại còn có tốt hơn cớ để bình định giang hồ, dẫu sao giang hồ chỉ cần môn phái nhỏ làm bình phong, dễ khống chế, nhưng bang phái lớn, tốt nhất là diệt sạch đi, xem như là hoàn thành nhiệm vụ giúp tiểu chủ nhân.“Tiểu chủ nhân, đây thật là cơ hội tốt. Nàng cùng Triệu tướng quân có liên quan, dễ dàng cho chúng ta, còn về lão chủ thượng, không đáng để lo. Nếu cần, nô súc sẽ phi báo truyền tin cho chủ mẫu, cầu hỗ trợ. Trước mắt, phải bắt được Ngọc Kiếm Các vào tay.” Nguyệt Thiến nói.Ứng Lôi nhìn Diễm Kiếm tiên tử, hỏi, “Nếu ta muốn Ngọc Kiếm Các quy thuận triều đình thì như thế nào?”Diễm Kiếm tiên tử không do dự trả lời, “Toàn bằng thiếu gia làm chủ, chỉ cần nhi tử, nhi nữ bình yên, nói nô gia lập tức giải tán Ngọc Kiếm Các cũng không phải là việc khó.” Dẫu sao nàng có thể nói là tứ cố vô thân, tuy làm các chủ, nhưng lại là mẫu cẩu cho hội trưởng lão, còn không bằng giải tán, nhi tử mới là quan trọng.Ứng Lôi đánh gãy, “Không, ta cần Ngọc Kiếm Các làm người phát ngôn của triều đình, sau này Ngọc Kiếm Các sẽ chính là đại diện của triều đình trogn giang hồ, điều này ta có thể đảm bảo. Ngược lại, Ngọc Kiếm Các sẽ phải tuân theo triều đình, các chủ sẽ là từ triều đình chỉ định.”“Nô gia bằng lòng ra sức khuyển mã, tùy theo thiếu gia sai khiến. Cầu thiếu gia thu nhận. Nô gia nguyện làm nô súc cả đời hầu hạ thiếu gia” nói rồi quỳ rạp xuống, đầu vú thật chạm đất.Lưu Ứng Lôi mừng thầm trong bụng, thật quá tốt, không ngờ lại tiến triển thuận lợi như vậy, trừ Ngọc Kiếm Các quy thuận triều đình, làm bàn đạp tiến vào giang hồ. Còn lại được mẫu nữ như hoa.Lưu Ứng Lôi mắt sáng lên, vẫy tay ra hiệu cho Diễm Kiếm tiên tử cùng Dao Nhi tiến lại.Dao Nhi lúc này cũng biết chút tình hình hiện tại. Lối ra duy nhất cho mẫu nữ nàng, chính là dựa vào nam nhân này, lão chủ thượng cũng thật không thể đối kháng sao? Mẹ con nàng từ nay hẳn sẽ không còn phải chịu hội trưởng lão nhục nhã nữa?Dao Nhi bò sát lại, nhẹ nhàng thoát đai lưng, kéo quần, lôi ra Ứng Lôi mệnh căn, dùng miệng mút vào, mơn trớn.Diễm Kiếm tiên tử còn đang trướng sữa. Hôm nay tới thời điểm Lục trưởng lão cho nàng ăn hết không ít tạo sữa dược, vì chính là có thể cho Lưu thiếu gia một kinh hỷ, lại cũng tâm tư dược hưởng dụng ké, có chăng không ngờ lại bị một đạp bay đi. Nên bay giờ vú nàng trướng sữa thật lợi hại.Lưu thiếu gia lại không hề nương tay vấu nhéo, lại xoay vặn, khiến Diếm Kiếm tiên tử không thể không rên lên ư ử. Dục vọng bỗng thiêu đốt lên trong nàng, trừ có nam nhân xoay bóp đầu vú, nếu không đầu vú nàng sẽ tiếp tục trương tiếp lên. Phía dưới, dâm thủy đã chảy ra ướt đẫm.Đột nhiên, Lưu Ứng Lôi chợt dừng, khiến Diễm Kiếm tiên tử như đang trên đỉnh, rớt ngay xuống địa ngục, cảm thấy thật trống rỗng.“Khoan hãy nhận lời. Thật không phải là ngươi nhận ta làm chủ.” Lưu Ứng Lôi có chút luyến tiếc khi nói ra lời này.Diễm Kiếm tiên tử mở mắt, “Nô gia bất cứ chuyện gì cũng sẽ làm, Lưu thiếu gia chỉ cần cho một cơ hội, nô gia cùng nữ nhi nhất định sẽ làm thiếu gia hài lòng.” Nàng bỗng nhiên biết được nhi tử tin tức, kiếm được lối ra cho bản thân cùng nhi nữ, làm sao nàng có thể bỏ qua?Dao Nhi tuy muốn nói gì thêm, nhưng lại vẫn kiên trì ngậm lấy dương vật, dùng đầu lưỡi càng thêm nhuần nhuyễn, như chứng minh thấy lời mẫu thân nàng nói là chính xác.Lưu Ứng Lôi mỉm cười, nụ cười tự tin, mạnh mẽ, dẫu sao hắn có tư bản tự tin. “Có thể ngươi không rõ nhi tử của mình, nhưng nếu nhi tử ngươi đúng là Triệu Kinh Lôi, thì đó là tỷ phu của ta, cũng chính là đường đường Triệu Đại tướng quân Đại Việt, tay nắm thiết bài ấn soái đại quân, cũng chính là chủ nhân của thiết bài ngươi thấy.”Diễm Kiếm tiên tử nghe thấy lòng như cam lộ chảy qua, làm mẫu thân, không gì hơn là nghe thấy con mình tài giỏi, thành công, dẫu nàng có làm tẫn súc cũng không quan trọng. Lại chợt nghĩ đến, nếu thế, vị thiếu gia này quả thật không tầm thường a, không phải là tầm thường Cẩm Y Vệ quan viên a.“Tỷ tỷ ta, hoặc nói là hoàng tỷ ta, là trưởng công chúa Đại Việt, nói cách khác, nhi tử ngươi nay chính là Phò mã Đại Việt.” Lưu Ứng Lôi chậm rãi nói.“Phò mã” Diễm Kiếm tiên tử lắp bắp lẩm nhẩm. Dao Nhi cũng không ngừng oanh động trong đầu.“chính thế. Bản thiếu chính là tứ hoàng tử Yến Vương Lưu Ứng Lôi. Cũng không phải là Cẩm Y Vệ thiên hộ mà chính là có thể điều động Cẩm Y Vệ thiên hộ đó.”“Triều đình thật sẽ chu chỉnh giang hồ, Ngọc Kiếm Các là bước đầu tiên. Không thuận theo, thật chỉ có diệt vong, rất may là mẫu nữ các ngươi sáng suốt.”“Không phải là bản hoàng tử không thu ngươi, mà chính là phụ hoàng sẽ thu ngươi tạm thời làm tẫn súc, sau đó tùy phụ thuộc định đoạt vậy.” Lưu Ứng Lôi tiếp.Hắn thật tiếc a. Nhưng dẫu sao đối phương chính là mẫu thân tỷ phu. Đại Việt là nước có nhân lễ nghĩa trí tín. Tiểu đạo có thể sơ sài, nhưng đại đạo không thể phế. Thu mẫu thân tỷ phu làm tẫn súc không được a, dẫu hắn rất muốn. Nói không chừng, Lăng tỷ còn nháo lên thiên không thể, hắn có chút sợ vị hoàng tỷ này. Đánh thì bị phụ hoàng mắng, lại chỉ có thể chịu đánh, hắn mới không có ngu. Đến đại hoàng huynh còn phải sợ hãi nữa là.Nhưng phụ thân thì là không có vấn đề gì. Xem như là hối lộ cho phụ thân, làm tận hiếu đạo, biết đâu phụ thân yêu mỹ nhân, đem trữ vị quăng cho hắn cũng không chừng.Nghe Lưu Ứng Lôi nói, Diễm Kiếm tiên tử có chút ngốc, chính là đỉnh đỉnh đại danh nam bắc hoàng đế đó a. Làm tẫn súc hoàng đế còn mạnh hơn các chủ kiếm các trăm lần. Lại nói hoàng đế chính là cao thủ a. Giang hồ đồn đãi hoàng đế không chỉ là trên ngôi cửu ngũ chí tôn, mà còn là cao thủ đệ nhất. Vốn Viên Chiêu Ly chiếm đầu bảng, nhưng nay đã bị chém đầu, nên Đại Việt hoàng đế tuy còn không chính thức, nhưng hầu như ai cũng công nhận là đệ nhất.Dẫu sao không ai điên dại đi đấu với hoàng đế bao giờ.Diễm Kiếm tiên tử vội quỳ mà tạ ơn, lại nghe bên cạnh Nguyệt Thiến nói, “Tiểu chủ nhân anh minh, thật dâng lên mỹ nữ cho bệ hạ, còn không tranh thủ được cảm tình ít nhiều a.”“lại nói, tẫn súc có ý này, bệ hạ mỹ nữ tẫn súc dạng gì không có, nhưng còn thiếu một. Nếu tiểu chủ nhân đồng ý, chắc chắn sẽ làm bệ hạ vui lòng.”“Nói,” Lưu Ứng Lôi cũng tò mò.“Đó chính là thị kiếm. Thị kiếm trong truyền thuyết đó a. Tẫn súc cũng chưa được thấy qua.” Nguyệt Thiến nói.Lưu Ứng Lôi đập tay mừng rõ nói, “Hảo, tiên tử cho phụ hoàng làm thị kiếm, không gì tốt hơn.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.