Truyện Sex HS Nhỏ lớp trưởng !

Chương 4



Cuối tuần rồi lại là cuối tuần rồi !:D
Anh em nào có gấu thì chịch gấu, anh em nào chău có thì chăn rau… còn tôi thì ở nhà viết truyện cho thanh niên các bạn trẻ quay tay !
Cuối tuần gửi anh em chap mới !Cuộc đời nhiều khi nó lắm trái ngang các bạn à . Khi con người ta đang ở ngưỡng cửa thiên đường thì cũng là lúc bị đạp xuống tận địa ngục. Cuộc đời tôi cũng thê !Nằm ôm nhỏ trong vòng tay , tôi còn đang mơ về những ngôi nhà và những đứa trẻ. Mơ một cuộc sống thanh bình, không cần giàu sang chỉ cần 2 đứa được mãi bên nhau là được. Ấy vậy mà !!!– Hai đứa làm cái chuyện gì thế này !Một tiếng hét thất thanh vang lên.– Trời đất ơi là trời đất ơi . Con làm gì nên tội mà ổng trời đối xử với con như vậy ?Những tiếng khóc, những tiếng la liên tục vang lên thảm thiết. Tôi nhận ra đó là giọng của mẹ nhỏ.Chúng tôi bị đánh thức dậy ! Đúng là đi đêm lắm có ngày gặp ma. Sau bao nhiêu quãng thời gian dấu giếm cuối cùng cũng bại lộ. Chúng tôi bật dậy , túm vội lấy tấm chăn mà che người lại.Nhỏ chỉ biết đứng chôn chân nhìn xuống đất.Mẹ nhỏ bây giờ đã ngã quỵ xuống, bà liên tục đập đầu vào sàn nhà, nước mắt lăn dài trên hai gò má của bà, bà liên tục khóc lóc thảm thiết, miệng không ngừng oán trách ông trời.-Sao ông lại đối xử với con như vậy ? Con đã làm gì sai trái chứ ?Tôi thật không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra ở đây nữa.Bằng lòng là việc này quá bất ngờ đối với mẹ nhỏ nhưng đâu đến mức độ khiến bà phải ra nông nỗi như vậy.Trai gái nam nữ yêu nhau là chuyện bình thường, không lẽ tôi xấu xa tồi tệ đến mức độ khiến bà phải sốc đến mức độ như vậy ư .-Có gì cứ bình tĩnh nội, tụi con yêu nhau thật lòng mà nội !Tôi cố gắng giải thích cũng như muốn mẹ nhỏ bình tĩnh lại vì thực ra tôi nghĩ chuyện cũng đâu đến mức độ nghiêm trọng như vậy.Có thể gia đình nhỏ không môn đăng hộ đối nhưng chuyện đó đâu phải là không có cách giải quyết.Tôi cũng đâu có câu nệ mấy chuyện đó, điều quan trọng là chúng tôi yêu nhau thật lòng !-Đúng đó mẹ, chúng con yêu nhau thật lòng mà mẹ !Nói xong nhỏ chạy đến ôm lấy mẹ, thấy mẹ như vậy chắc nó đau lòng lắm.Mẹ nhỏ bắt cũng ôm lấy nhỏ và khóc to hơn.Hai mẹ con nhỏ khóc nức nở khiến tôi thật sự bối rối.Tôi cố bình tĩnh nhưng thật sự tôi không thể nào làm được, những tiếng khóc ngày một lớn vang dội khắp căn phòng khiến không khí trả nên thật bi thương !-Mày làm cái gì vậy Nam ?Chưa kịp định thần vì mẹ nhỏ thì tôi đã bị ông già cho ăn một cú đấm vào mặt. Đầu óc tôi bắt đầu choáng váng, tôi té ngữa ra phía sau. Mẹ nó chứ , đời đen như chó mực vậy đó. Chưa kịp lại sức sau cuộc vui với nhỏ thì đã phải lãnh trọn cú đấm như trời giáng vào mặt.Quá nhanh quá nguy hiểm, ổng đi chơi boxing chắc vô địch luôn được quá . Đấm gì mà đau thấy mụ nội luôn chứ. Mà kể cũng lạ, từ trước tới nay dù tôi có làm chuyện động trời gì thì ổng cũng có bao giờ đụng đến một sợi lông của tôi đâu. Nhà có đứa con duy nhất mà. Ấy vậy mà .Thật sự tôi cũng không nghĩ rằng chuyện tôi quan hệ với nhỏ lại kinh khủng đến như vậy.Đúng là suy nghĩ của mấy người già vẫn còn vương vấn cái suy nghĩ của chế độ phong kiến ngày xưa.Nhưng thời đại này rồi vậy, ổng cũng thuộc loại người học rộng hiểu biết cao, không lẽ lại rat ay với con trai duy nhất của mình chỉ vì việc đó ư !-Ông làm cái gì vậy ? Không được đụng đến con trai tôi !Mẹ tôi lao vào xô ngã ba tôi,mặt ba tôi buồn rười rượi, những giọt nước mắt cũng đã lăn trên gà má ổng. Ba tôi đây ư, ba tôi khóc vì chuyện nhỏ nhặt này ư. Thật buồn cười, có cái gì to tát đâu mà mọi người lại như vậy chứ ?! Không lẽ có điều gì mà người lớn giấu tụi tôi ư ? Đầu óc tôi lại quay cuồng với bao nhiều suy nghĩ nhưng tôi vẫn không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.-Trời đất ơi là trời đất ơi ! Sao ông nỡ đối xử với chúng con như vậy chứ !Mẹ nhỏ vẫn không ngừng khóc, nhỏ cùng vậy. Rồi đến cả mẹ tôi cũng thế. Bà cũng bắt đầu khóc, những tiếng khóc của 3 người phụ nữ khiến không khí trở nên thật u ám và bi thương.-Có chuyện gì mà mọi người lại như vậy chứ ?-Con và Trinh yêu nhau thật lòng, chúng con thật sự yêu nhau chứ có vấn đề gì quá to tát đâu !– Mọi người bị cái gì vậy ne. Có ai giải thích cho con chuyện gì xả ra ở đây không ?Tôi giải thích và nói lên suy nghĩ của mình trong sự hoài nghi. Tôi như người mất phương hướng, tôi thật không thể lí giải được chuyện gì đang xảy ra.– Con xin lỗi 2 bác ! Nhà con nghèo nhưng mong bác chấp nhận cho con được ở bên Nam ạ !Nhỏ hướng mắt về phía bố mẹ tôi và nói.Bố mẹ tôi không hề có phản ứng gì. Mẹ nhỏ lúc này vẫn không ngừng khóc. Chẳng lẽ đời con gái bà đáng giá đến như vậy ư ? Chẳng lẽ tôi đã làm một chuyện tồi tệ đến vậy ư ? Trong lòng tôi lại tràn ngập những câu hỏi. Đầu óc tôi như muốn nổ tung lên, mọi thứ trở nên rối tung lên hết.-Ai đó nói cái gì đi, đừng có im lặng như vậy nữaTôi đấm mạnh một phát vào chiếc gương trên bàn và hét to.Chiếc gương vỡ tung tóe, những mãnh kiếng rơi xuống sàn kèm theo những giọt máu. Tôi thật sự không thể chịu nổi cái khung cảnh đó nữa. Máu đã rơi nhưng tôi không hề cảm thấy một chút đau đớn nào. Lúc này tôi chỉ cần quan tâm rằng thật sự có chuyện gì đã hay đang xảy ra mà tôi không biết ! Và sau cú đấm đó tôi đã nhận được câu trả lời nhưng nếu biết trước thì tôi thà chịu đựng cái cảm giác lúc đó còn hơn là biết được sự thật ! Một sự thật khủng khiếp và nó vượt quá sức tưởng tượng của tôi và nhỏ. Sau ngày hôm đó nhỏ không bao giờ tỉnh lại nữa ~
Ngày cuối tuần rảnh rỗi nên viết thêm chap nữa cho anh em. Ngày mai chủ nhật nghĩ lễ nhé all. Qua tuần sẽ mang lại nhiều bất ngờ cho mọi người. Câu chuyện sẽ đi đến một trang mới !Cũng nể mấy bác TD luôn, đoán đâu trúng đó. Hôm nay khai mạc ngoại hạng anh rồi ! bác Tet11010 cho em cái dự đoán xem nào ! 😀Mẹ tôi đang băng bó vết thương cho tôi. Nhưng tôi chả quan tâm đến nó, cái quan trọng lúc đó là tôi cần một câu trả lời. Mẹ nhỏ vẫn không ngừng khóc nhưng bà đã không còn sức lực và hơi nữa rồi. Bà khóc không còn ra tiếng mà chỉ còn là những tiếng nấc đến nghẹn lòng. Ba tôi bắt đầu đứng dậy, ngồi lên ghế .Đến bây giờ tôi cũng không biết có nên gọi ổng là ba hay không nữa.Tôi cũng không biết nên đối diện với ổng như thế nào nữa.Từ đó đến giờ tôi vẫn chưa gặp lại ổng một lần nào !Ông bắt đầu nói :– 2 đứa không biết mình đã gây ra chuyện gì đâu !Âu cho cùng cũng không phải lỗi do 2 đứa mà lỗi do người lớn gây ra nhưng thật sự ba không ngờ mọi chuyện ra lại ra nông nổi như thế này…Hóa ra là vậy, những câu nói của ổng như từng con dao đâm vào ngực tôi, nó khiến tôi ngã quỵ.Thảo nào khi nhìn thấy tôi và nhỏ trần truồng nằm bên nhau bọn họ lại sốc đến như vậy.– Hai đứa con là anh em cùng cha khác mẹ đó , 2 đứa có biết không ?Trời đất như sụp xuống trước mặt tôi, mọi thứ trở nên hỗn loạn, đầu óc tôi bắt đầu choáng váng.Một lần nữa tôi ngã gục xuống giường, tôi đấm mạnh vào ngực mình thật đau để xem xem nó có phải là một giấc mơ không ? Nhưng nó không phải là mơ, nó là sự thật.Chuyện gì xảy ra với chúng tôi như thế này. Sao có thể như vậy được chứ ! Không thể nào như vậy được, chẳng lẽ người tôi yêu bấy lâu nay, người chia sẽ với tôi tất cả bấy lâu nay từ cả tinh thần lẫn thể xác lại là em gái cùng cha khác mẹ với tôi ư !-Tôi cười như điên dại ! Hóa ra tôi không phải là con trai ổng. Hóa ra tôi là đứa con trai không đáng được sinh ra giữa cuộc đời này.Tôi là tác phẩm của mối tình vụng trộm giữa bố con nhỏ và mẹ tôi. Vậy lâu này người tôi gọi là ba chỉ là ông anh hàng xóm tốt bụng ư ! Thế con ba tôi đâu , bao nhiêu lâu nay ổng ở đâu.Tôi vẫn không thể ngừng cười được, sao tôi cười mà nước mắt tôi lại rơi nhỉ.Chuyện gì xảy ra với tôi thế này, chân tay tôi bắt đầu run, miệng tui cũng run lẩm bẩm.Câu chuyện vẫn cứ tiếp tục được kể, tôi ước gì tôi mình bị điếc để không thể nghe được ông nói gì. Tôi muốn hét thật to rằng :-Làm ơn hãy dừng lại đi, đừng nói gì nữaNhưng tuyệt nhiên tôi không thể mở miệng nói được gì. Tôi chỉ biết đứng chôn chân dày vò bản thân.Rốt cuộc thì tôi cũng hiểu hết tất cả. Ngày xưa ba mẹ tôi cưới nhau nhưng ổng không thể sinh con nên thế là mẹ tôi bắt đầu qua lại với ba của nhỏ để mong có một đứa con cho ba tôi . Cuối cùng thì mẹ tôi cũng được toại nguyện khi có mang tôi nhưng mọi chuyện bị bại lộ thế là trong cơn nóng giận ổng đã đâm chết ba ruột tôi. Để chuộc lại lỗi lầm ổng đồng ý để mẹ tôi sinh ra tôi và nuôi nấng tôi khôn lớn. Mẹ của nhỏ cũng vào nhà tôi làm người ở từ thời điểm đó để chuộc lại những gì chồng mình đã gây ra.Lúc này đây tôi cũng không biết nên hận ông vì đã giết chết ba mình hay phải cảm ơn ông vì đã nuôi dưỡng tôi, một đứa vốn chẳng có máu mủ ruột thịt gì với ổng cả. Mọi thứ ấp đến quá nhanh khiến tôi quá sốc. Tôi không thể thốt lên một câu một chứ nào.Lòng tôi bây giờ như một mớ hỗn độn. Tôi cảm thấy oán trách bản thân mình vì đã là vấy bẩn em gái của mình.Tôi không dám hướng mắt về phía nhỏ.Tôi cũng không thể tưởng tượng được nhỏ sẽ sốc đến thế nào. Thật sự nó quá cay đắng ….-Con xin lỗi mọi người !-Nam ! Dù có ra sao em vẫn chỉ xem anh là người yêu của em ! Em yêu anh nhiều lắm !Nhỏ thốt lên rồi phi như bay ra khỏi phòng, tôi ngước lên nhìn nhỏ, ánh mắt nhỏ nhìn tôi vẫn chất chứa yêu thương và như vô thức tôi cảm nhận được rằng trong ánh mắt đó là một lời từ biệt.-Trinh, đừng làm vậy !Tôi hét lớn và chạy theo nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng.Nhỏ đã vĩnh viễn rời xa khỏi nhân thế này. Tôi không trách nhỏ vì nó thật sự đó là một cú sốc quá lớn. Tôi chỉ ước rằng tôi có thêm môt cơ hội để có thể nói câu xin lỗi với nhỏ.Nếu như tôi không phá phách, nếu như tôi không chuyển đến ngôi trường đó và nếu như tôi ….thì mọi chuyện đã không trở nên như vậy.:p:p:p:(:(:(


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.