Sơn Tinh Thủy Tinh

Chap 1



Sơn Tinh Thủy TinhHàng năm, cứ đến mùa mưa, hồng hà lại nổi sóng giận dữ nhấn chìm bao nhiêu đất đai, ruộng nhà của người dân. Chỉ có Tản Viên, ngọn núi duy nhất vẫn đứng vững trước sự nổi giận của trường giang. Đứng trên đỉnh của ngọn núi, Sơn Tinh từ phía trên nhìn xuống cất giọng nói:“Thủy Tinh, chuyện này dừng ở đây được rồi.”Thủy Tinh ở bên dưới khẽ hất tay, cưỡi ngọn sóng đem thân hình nâng lên cao, giận dữ nói: “Không, trừ khi ngươi đưa Ngọc Hoa cho ta, nếu không ta quyết không lui binh.”Vừa nói vừa vung tay, lại vô số cột sóng nước từ dưới bay vút lên nhắm về phía Sơn Tinh. Sơn Tinh thấy thế thở dài, khẽ phất tay, lớp lớp núi đá lại mọc lên, cản lại từng cơn sóng ập tới. Nhưng có vẻ lần này Thủy Tinh thật sự tức giận, dưới thế công mãnh liệt của Thủy Tinh, lớp tường rào của Sơn Tinh bị đâm thủng một lỗ. Một vài giọt bắn lên người Sơn Tinh, vô tình bắn sang cả Ngọc Hoa đứng ở đằng sau.Một tiếng hự yêu kiều vang lên, khiến cả hai người đang chiến đấu bất chợt dừng lại. Sơn Tinh vội vàng giương tay đỡ lấy Ngọc Hoa, Thủy Tinh lập túc thu thế, cũng cưỡi sóng vọt tới bên người Ngọc Hoa. Ngọc Hoa trúng đòn, do đã được Sơn Tinh ngăn cản một phần nên vết thương không nặng, nhưng hơi thở đã lộ vẻ yếu đuối, đôi mắt lấp lánh nhìn Thủy Tinh, giọng nói đầy dịu dàng:“Thủy, đừng tiếp tục như thế, hãy quay về đi.”Thủy Tinh cứng người, giọng nói hoảng hốt: “Tại sao? Thế còn lời hứa của chúng ta, sao nàng có thể quên lời hứa của chúng ta.”Ngọc Hoa cúi đầu, nhắm mắt, không muốn đối diện với đôi mắt tha thiết, tra hỏi kia, môi khẽ mở: “Ta không quên lời hứa của chúng ta, nhưng có một số thứ nhất định là không thể.”Thủy Tinh nghẹn ngào: “Không, ta không tin!”Sơn Tinh lúc này thấy Ngọc Hoa run rẩy, đau khổ, mày cau lại, nhìn Thủy Tinh nói: “Ngươi đã nghe nàng nói rồi đấy, nàng không muốn ngươi ở đây, hãy quay về đi.”Thủy Tinh nhìn về phía Sơn Tinh, tay cầm cây đinh ba chỉ về phía hắn nói: “Nhất định là tại ngươi, vì ngươi mà Ngọc Hoa thay đổi. Ta nhất định sẽ không tha thứ cho ngươi.”Nói rồi, Thủy Tinh lướt nhìn Ngọc Hoa lần cuối nhưng Ngọc Hoa vẫn trốn tránh ánh mắt của Thủy Tinh. Thủy Tinh cười khổ, quay đầu rồi nhảy xuống biển. Đồng thời cũng đem thủy quân cùng thủy triều rút xuống.Sơn Tinh lúc này mới bế Ngọc Hoa lên: “Được rồi, chúng ta quay về thôi.”Mị Nương nằm ở trong lòng Sơn Tinh, cảm nhận sự ấm áp, bao bọc, khẽ nói: “Sơn, về chuyện của ta và Thủy…”Sơn Tinh không đợi Mị Nương nói tiếp, đã chặn lại: “Không cần, cho dù giữa hai người có chuyện gì, chỉ cần bây giờ trong lòng nàng có ta là được rồi.”Mị Nương im lặng, nhẹ nhàng tựa người càng sâu vào lồng ngực của Sơn Tinh, cảm nhận sự âu yếm, tin tưởng của trượng phu mình.…Trong thủy cung, trên vương điện, lúc này vô số đồ vật rơi rải rác trên đất, bàn ghế bị lật tung không còn nguyên vẹn… Một bóng người không ngừng phá phách, kêu gào. Những tên lính canh ở ngoài nơm nớp lo sợ đứng cách xa, chỉ sợ mình lại gần sẽ trở thành mục tiêu phát tiết của Thủy Tinh.Chỉ nghe âm thanh đập phá vang lên một hồi lâu, sau đó dừng lại, dường như không còn thứ gì để phá nữa. Lúc này từ trong vương điện yên tĩnh, lại vọng đến tiếng cười, tiếng cười bắt đầu thật thê lương thảm thiết, lúc sau lại biến đổi trở nên quỷ dị, cuối cùng trở thành tiếng cười điên cuồng đầy âm mưu.…Trên núi Tản Viên, địa phận của Sơn Tinh, cung điện sáng đèn, binh lính tuần tra đi lại nghiêm ngặt. Nhưng dưới bóng tối tĩnh lặng, một hồi âm mưu đen tối đang dục dịch bao trùm. Dưới sự bảo vệ cẩn thận của binh lính, một bóng đen quỷ dị lướt qua không để lại bất kì dấu hiệu nào.Một tầng rồi một tầng, bóng đen quen đường, hướng sâu trong tẩm cung của Sơn Tinh mà chạy. Nhận thấy phía trước có người, bóng đen lập tức nhảy lên mái nhà, giấu mình.Đợi người phía dưới đi qua, bóng đen lại nhảy xuống, nhẹ nhàng chạy tiếp.“Sơn Thánh, ngài sao vậy?”Hai bóng người vừa đi qua hành làng, bỗng dưng Sơn Tinh đi trước dừng lại, người hầu đi sau tự dưng thấy Thánh thượng dừng lại, không hiểu mở miệng hỏi.Chỉ thấy Sơn Tinh ngoảnh đầu lại nhìn về phía hành lanh vừa đi qua, lại ngẩng đầu nhìn mái nhà, cau mày, khẽ nói:“Không có gì, đi thôi.”Sau đó lại quay đầu đi thẳng. Người hầu cũng không dám hỏi tiếp, ngoan ngoãn đi sau.Bóng đen thoát được tai mắt của binh lính, an toàn xâm nhập vào hậu cung của Sơn Tinh. Hiện ra trước mắt là một mảnh cung lớn, toàn bộ diện tích bên trong chỉ có một vương cung to lớn nằm ở giữa, ngoài ra không có bất cứ vương cung nào khác. Bóng đen thầm nghĩ, không ngờ Sơn Tinh lại coi trọng Ngọc Hoa như thế, hậu cung chỉ xây duy nhất một vương cung cho nàng. Nhưng như thế càng tốt, ta càng đỡ mất công tìm kiếm.Bóng đen đúng là Thủy Tinh, tự biết bản thân không thể đánh lại Sơn Tinh, nhưng cũng không thể từ bỏ Ngọc Hoa. Nếu chiến đấu không thắng thì còn có thể cướp người về, ở trên thổ nhưỡng, không thể đánh lại Sơn Tinh, chẳng lẽ về đến Thủy cung, Thủy Tinh nghĩ bản thân lại không thể đánh bại Sơn Tinh sao.Vừa nghĩ như thế, Thủy Tinh đã vọt đến trước cửa cung. Nhưng quái lạ là xung quanh vương cung, ngoại trừ bên ngoài có thị vệ. Bên trong lại không có một ai, đến bóng dáng của một hầu gái cũng không thấy.Thủy Tinh không biết vì sáng nay, sau một kích đả thương Ngọc Hoa, Sơn Tinh đã đem nàng ở lại tẩm cung mình để điều trị. Mang toàn bộ hầu gái từ hậu cung sang để phục vụ nàng. Thủy Tinh lại nghĩ có thể Ngọc Hoa chưa trở về, bản thân càng có thời gian để chuẩn bị trước.Đêm hôm đấy, hai bóng người trên đường trở về cung. Người hầu phía sau lên tiếng hỏi:“Sơn Thánh, tối nay ngài có muốn về tẩm cung nghỉ ngơi? Để thần gọi người chuẩn bị trước.”Sơn Tinh đi trước, suy nghĩ một lúc, lắc đầu:“Không cần, cứ để Ngọc Hoa nghỉ ngơi, ta sang hậu cung nàng nằm nghỉ.”Người hầu đằng sau lập tức gật đầu dạ.Sơn Tinh đi đến cửa hậu cung thì ra lệnh cho người hầu về nghỉ ngơi, một mình tiến vào. Nhìn cung điện tối om, yên tĩnh, Sơn Tinh theo thói quen bước về phía phòng ngủ. Thủy Tinh lúc này ẩn trong bóng tối có thể nghe thấy tiếng mở cửa. Hai tay Thủy Tinh nắm chặt trần giường, nín thở. Sơn Tinh vừa bước vào trong phòng, khẽ cau mày dừng lại. Thủy Tinh trốn trên trần giường cũng lộ ra căng thẳng, chẳng lẽ bị phát hiện. Sau đó, Sơn Tinh lại bước vào, tiến về phía giường ngồi xuống.Trong bóng tối, Thủy Tinh chỉ nhìn thấy một bóng người đi đến, vừa ngồi xuống giường, nghĩ là Ngọc Hoa, Thủy Tinh lập tức thả người xuống, vòng một tay qua trước che lấy miệng Sơn Tinh không cho hắn mở miệng, cả người từ đằng sau ôm lấy cơ thể săn chắc của người trước mặt, giọng nói từ phía sau vang lên:“Đừng lo, Ngọc Hoa, là ta.”Sơn Tinh không phản ứng, chỉ sau khi nghe giọng nói, mới chắc chắn người phía sau mình là Thủy Tinh.Thủy Tinh ngay khi ôm lấy bóng người, sờ lấy bờ ngực cứng rắn, còn khẽ bóp bóp, mới hoảng hốt phát hiện người trước mắt không phải Ngọc Hoa. Lập tức cánh tay ôm miệng siết chặt cổ, tay còn lại vung lên, một thanh thủy kiếm ngay lập tức xuất hiện đâm xuống.Sơn Tinh nhanh chóng dùng sức thoát khỏi cánh tay trói buộc, quay người chặn lấy cả hai tay của Thủy Tinh. Đem cả người Thủy Tinh vật xuống giường, đưa hai cánh tay mảnh mai vòng qua đầu, dùng năng lực tạo thành một chiếc khóa bằng đất ngăn cho hai cánh tay không di chuyển.Lúc này Sơn Tinh mới đốt đèn trong phòng lên. Trên giường, Thủy Tinh trong bộ y phục dạ hành màu đen che kín mặt đang dùng sức cố gắng thoát khỏi chiếc còng khóa, trong miệng phẫn nộ kêu lớn:“Sơn Tinh, có giỏi thả ta ra, hai chúng ta đấu một trận công bằng.”Sơn Tinh bước đến trước giường, lột chiếc mặt nặ của người nằm trên giường, bình tĩnh hỏi:“Thủy Tinh, tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”Thủy Tinh trừng mắt nhìn Sơn Tinh, mãnh liệt trả lời:“Ta ở đây thì sao, hàng đêm khi ngươi không ở đây, là ta đều ở cùng Ngọc Hoa. Nếu đêm nay không bị ngươi phá hoại, ta cùng Ngọc Hoa đã chạy thoát, hai người mãi mãi hạnh phúc bên nhau.”Sơn Tinh khẽ nhìn người nào từ trên xuống, khóe môi không khỏi nở nụ cười:“Ta khó hiểu, sao hai người có thể ở bên cạnh nhau. Bởi vì ngươi là con gái mà.”Thủy Tinh bị Sơn Tinh nói thân phận con gái thì càng điên cuồng:“Con gái thì sao, vốn ta và Ngọc Hoa yêu nhau, từ khi ngươi xuất hiện thì trong mắt nàng chỉ có ngươi. Nhất định là ngươi đã yểm bùa nàng đấy.”Thủy Tinh tức giận, cơ thể giẫy dụa càng mạnh, bộ ngực phập phồng lên xuống, từng đường cong mê người hằn lên lớp y phục thu hút tầm nhìn của Sơn Tinh.Sơn Tinh cảm thấy cơ thể từ khi bước vào phòng đã từ từ nóng lên, nay nhìn thấy thân hình nóng bỏng của Thủy Tinh qua lớp y phục, nhiệt độ cơ thể càng cháy nồng, phía dưới có dấu hiệu rục rịch ngẩng đầu. Trong giọng cố gắng giữ vững sự bình ổn hỏi:“Ngươi đã hạ thuốc gì với ta?”Thủy Tinh nhìn Sơn Tinh trên mặt bắt đầu chảy mồ hồi, khóe môi cong lên:“Đương nhiên là thuốc mê rồi, vốn ta chuẩn bị cho Ngọc Hoa nhưng không ngờ lại là ngươi. Đừng cố gắng chống cự, đây là loại thuốc tốt nhất Thủy cung, đến cả tiên thánh cũng không chịu được.”Sơn Tinh cau mày nhìn người trước mắt huênh hoang, lắc đầu để giữ mình tỉnh táo, vội đưa tay tìm thuốc giải khắp người Thủy Tinh. Thủy Tinh thấy Sơn Tinh vội vàng như thế thì nở nụ cười càng sâu:“Ha ha, ngươi nghĩ ta mang thuốc mê thì sẽ mang thuốc giải theo sao? Ta chỉ mang một viên thuốc giải nhưng bản thân đã uống rồi.”Quả thật như Thủy Tinh nói, Sơn Tinh đưa tay sờ khắp thân hình mềm mại của Thủy Tinh, thuốc giải thì không thấy, chỉ thấy cơ thể càng nóng hơn, bên dưới đã nhanh chóng chào cờ. Sơn Tinh sờ đến bên eo Thủy Tinh, tìm thấy một gói thuốc, bên trong không còn gì nhưng bên ngoài có điền ba chữ to “Mê Tình Phấn”, gân đen lập tức nổi đầy trán Sơn Tinh.Mê Tình Phấn, mê dược bậc nhất, không chỉ mê được người mà còn mê được cả thánh. Ngoài trừ hiệu ứng gây hôn mê, còn khiến người hít phải nhanh chóng đạt được hưng phấn, gia tăng mong muốn tình dục.Nhưng do Sơn Tinh đặc biệt nên bản thân có thể kháng các loại độc. Song mê dược có thể tránh nhưng tình phấn lại không phải độc thì không thể tránh. Sơn Tinh nhìn người gây họa vẫn đang nở nụ cười huênh hoang, đôi môi kiều diễm cong lên đầy ướt át khiến hắn không nhịn được muốn cúi xuống tham lam hút lấy nhưng bản thân vẫn kiềm chế, khàn khàn giọng nói:“Thủy Tinh, ta nghĩ ngươi chưa biết, nhưng là Sơn Thánh, bản thân ta có khả năng kháng hết các loại độc.”Thủy Tinh lúc này ngớ người, nhìn người nào đó đang chật vật đổ mồ hôi, không tin, nói:“Hứ, kháng độc, ta thấy cả người ngươi đang chảy mồ hôi, kể cả đánh nhau với ta cũng không thấy ngươi đổ nhiều như thế. Đúng là nói dối không biết ngượng.”“Đúng là ta kháng độc, nhưng thứ ngươi hạ không chỉ có mê dược… còn có thứ khác?”“Thứ gì?”Sơn Tinh thở hổn hển, hai tay không kìm được hai tay khẽ di chuyển lên xuống dọc cơ thể yêu kiều của Thủy Tinh, giọng khàn khàn nói:“Là tình phấn. Tình hương không hề tính là độc, mà là chất kích thích nên cơ thể ta không hề ngăn cản.”Thủy Tinh lúc này nhận ra hai mắt Sơn Tinh đã nhanh chóng đỏ bừng, nàng biết tình phấn nghĩa là gì, chính là tình dục. Nàng vốn định làm một mũi tên trúng hai đích, sau khi cướp Ngọc Hoa sẽ đem nàng làm của mình, nhưng không ngờ lại gặp tên Sơn Tinh trời đánh, càng bất ngờ hắn lại kháng mê dược, vậy sao không kháng luôn tình dược đi? Lúc này nàng cảm nhận hai bàn tay di chuyển trên người mình bỗng dững tăng mạnh lực đạo, trong giọng nói không kìm được hốt hoảng:“Khoan Sơn Tinh, dừng lại, ngươi có biết bản thân đang làm gì không?”Sơn Tinh khóe môi nở nụ cười đầy dâm đãng, Thủy Tinh lần đầu tiên nhìn Sơn Tinh như thấy, khẽ nuốt nước bọt, chỉ thấy Sơn Tinh cười nói:“Không phải ngươi hạ dược sao? Vậy thì ngươi giải dược cho ta đi.”Vừa nói, hai tay đưa lên trước ngực Thủy Tinh, giật bung mảnh áo màu đen trước ngực, lộ ra bầu ngực tròn trĩnh trắng nõn. Hai cánh tay săn chắc lập tức bắt lấy dùng sức nắm bóp.Thủy Tinh bị tiến công bất ngờ, cả người lập tức giãy dụa nhưng cả người bị Sơn Tinh đè lên, hai tay bị khóa chặt, không thể cử động, chỉ có thể vô lực kháng cự, hốt hoảng kêu:“Không, không phải ngươi có nữ hầu sao? Để đấy ta đi gọi. Đừng! Không cần… ”Sơn Tinh lúc này đâu còn nghe Thủy Tinh nói nữa, ngay khi bàn tay chụp lấy cặp nhũ phong mềm mại, cảm giác nóng bỏng trong cơ thể không giữ lại hoàn toàn bùng phát, hai tay dùng lực xoa bóp, nhào nặn, cảm nhận xúc cảm co dãn, đầy đặn, mượt mà tuyệt vời.Ngón trỏ cùng ngón cái vươn ra bắt lấy búp hồng nhỏ xinh, chà sát, day nhấn, bấm chặt. Thủy Tinh chưa từng có kinh nghiệm bị Sơn Tinh chơi đùa không kiềm được hơi thở hỗn loạn, nàng cảm thấy bầu ngực của mình dưới sự chơi đùa của Sơn Tinh nhanh nóng lên. Bầu ngực mẫn cảm phập phồng lên xuống, từ trong miệng bắt đầu có dấu hiệu phát ra tiếng rên rỉ nhưng ngay lập tức bị Thủy Tinh cắn chặt răng không cho phát ra.Thủy Tinh phẫn nộ muốn kêu lên thì Sơn Tinh từ trên đã cúi xuống, đặt lên đôi môi hồng một nụ hôn say đắm. Thủy Tinh bàng hoàng vì đây là nụ hôn đầu của mình, Sơn Tinh chớp lấy thời cơ cạy mở hàm răng của nàng, đem đầu lưỡi xâm nhập, quấn láy phấn lưỡi hồng phấn, ướt át bên trong.“Thật ngọt!” Sơn Tinh vừa nút lưỡi Thủy Tinh, vừa suy nghĩ. Hắn muốn nàng càng nhiều hơn, hắn đưa lưỡi vào càng sâu, quơ loạn bên trong khoang miệng, mút lấy toàn bộ nước bọt cùng không khí của nàng, đẩy nàng đến bờ vực hỗn loạn của bể tình. Nước nhờn từ miệng hai người dọc theo cằm Thủy Tinh chảy xuống, chảy xuống ga giường.Đến khi Thủy Tinh kịp phản ứng muốn cắn răng thì Sơn Tinh nhạy bén phát hiện lập tức rút lưỡi ra. Thủy Tinh cắn phải không khí, nhưng nàng không nghỉ ngơi được lâu vì Sơn Tinh lần nữa cúi xuống ngậm lấy bờ môi nhỏ nhắn của nàng.Lần này nàng nhất quyết không mở miệng, hai hàm răng cắn chặt. Nhưng Sơn Tinh đâu để nàng muốn làm gì thì làm. Hai ngón tay chơi đùa nhụ hoa khẽ bấm lấy, bỗng dưng bấm chặt, kéo mạnh. Như một luồng điện chạy dọc cơ thể, Thủy Tinh mẫn cảm a một tiếng, Sơn Tinh đoạt lấy thời cơ lại đem đầu lưỡi tiến quân thần tốc. Thủy Tinh lần nữa bị Sơn Tinh mút lấy toàn thân vô lực.Hai cánh tay chơi đùa cặp thỏ tuyết cũng rời đi, dọc theo sườn áo đi xuống, nhẹ nhàng cởi xuống bộ y phục dạ hành, hé mở đường cong đẹp đẽ, thân hình bốc lửa ẩn dấu bên trong.Một cánh tay Sơn Tinh lướt vòng ra sau ôm lấy bờ mông dùng sức xoa bóp, một tay ở phía trước đi xuống vòng eo, vượt qua vòng bụng, tiến tới đồng cỏ mềm mại, chạm tới rãnh nước mê người.Thủy Tinh cảm nhận cơ thể trở nên mát lạnh, quần áo trên người đã bị lột hết, một vật xa lạ đang chạm vào nơi bí ẩn của nàng. Hai chân lập tức co lại, cố gắng bảo vệ phòng tuyến cuối cùng, siết chặt cánh tay đang cố gắng làm việc xấu phía dưới.Nhưng nàng sao có sức khỏe bằng Sơn Tinh, cổ tay bị siết chặt, ngón tay hắn vẫn nhẹ nhàng mơn trớn đóa hoa của nàng, ngón tay lên xuống, miết dọc thác nước nhỏ hồng. Dùng ngón tay nhấn nhấn, Sơn Tinh ngẩng đầu nhìn Thủy Tinh:“Còn nói nàng không muốn, bên dưới đã ướt đến thế này rồi.”Thủy Tinh không có kinh nghiệm trong việc làm tình, cũng không muốn giải thích cho Sơn Tinh, nhưng nhất quyết không chịu thua, quay đầu sang bên khinh thường không trả lời Sơn Tinh. Sơn Tinh nở nụ cười càng sâu, Thủy Tinh quay đầu càng để lộ bờ cổ thon dài, trắng tinh của mình, Sơn Tinh đâu thể nói không với lời mời ngay trước mắt, cúi người hôn xuống. Cả người Thủy Tinh lập tức rùng mình khi Sơn Tinh dùng đầu lưỡi chà sát dọc cần cổ ngọc ngà của mình. Sơn Tinh cũng nắm bắt được điểm này, hắn mút lưỡi càng hăng say hơn.Cảm nhận hai đầu gối của nàng không có sức như trước, Sơn Tinh nhẹ nhàng tìm cửa huyệt, chọc một ngón tay vào. Thủy Tinh lập tức ngửa đầu về sau a một tiếng.“Thật chặt.” Sơn Tinh chỉ mới đưa một đầu ngón tay vào mà đã thấy bên trong thật chặt. Nghĩ đến Thủy Tinh cũng không phải cô gái bình thương mà thường xuyên luyện tập, cơ bắp chặt chẽ hơn bình thương cũng đúng. Sơn Tinh càng mừng rỡ, đem ngón tay đẩy vào càng sâu rồi rút ra.Một lần rồi một lần, Thủy Tinh ngửa đầu phát ra từng tiếng rên rỉ mê người, nàng cảm thấy cơ thể rất lạ, nhưng không rõ lạ như thế nào, nhưng nàng biết nếu tiếp tục, nhất định sẽ không có lợi, ngẩng đầu cầu xin Sơn Tinh:“Sơn Tinh, đừng làm nữa, gọi Ngọc Hoa đến đây đi, bảo nàng phục vụ ngươi, đừng …”Nhưng Thủy Tinh vừa mới nói, Sơn Tinh đã đút thêm một ngón tay vào, Thủy Tinh á lên một tiếng đau đớn. Sơn Tinh hơi thở nặng nề, cúi người bên tai nàng nói:“Đừng cố gắng… nếu nàng không muốn đau đớn… thì từ từ, ta sẽ nhẹ nhàng, nếu nàng không ngoan ta cũng không ngại cứ thế đâm vào trong nàng đâu.”Lúc này Sơn Tinh cũng đã cởi sạch quần áo trên người xuống, hai thân hình trần truồng nóng bỏng ôm lấy nhau. Thủy Tinh có thể nhìn rõ con quái vật phía dưới, to gần bằng cánh tay của một đứa bé mới sinh. Chỉ nghĩ đến thứ đó đi vào trong người mình. Lắc đầu càng mạnh, bắt đầu giãy dụa càng mạnh:“Không thể… Sẽ không vừa đâu… Mau gọi Ngọc Hoa đến thay ta đi…”Sơn Tinh làm sao để con mồi đến cửa chạy thoát, hai tay dùng sức đút vào thật mạnh, chà sát hoa huyệt về bốn phía, cố gắng nong mở đường đi cho thông trượt, vừa tìm điểm mẫn cảm của nàng. Ngón cái bên ngoài cũng không rảnh tìm kiếm, chà sát, day nhấn âm hạch mẫn cảm. Vô tận khoái cảm bất ngờ đánh úp khiến Thủy Tinh lập tức run rẩy, hai chân quơ loạn nhưng đã bị Sơn Tinh khóa xuống. Trong miệng tiếng rên kiều mị bật cao:“A… A… Không thể… Aaa!!”Cuối cùng cả cơ thể nàng giật về trước, bầu ngực ưỡn lên, lưng cong lên, cả cơ thể căng cứng, phía dưới, một mảnh xuân thủy như thác nước trào ra bắn hết lên cả người Sơn Tinh. Sau đó cơ thể Thủy Tinh rơi xuống, mềm nhũn trên giường, hơi thở mềm yếu mà yêu mị, Sơn Tinh nhìn hai ngón tay tràn đầy nước dịch, đưa lên miệng mút lấy. “Thật ngọt.” Không để ý ghê tởm, hắn cầm hai đùi nàng, nâng lên, đem miệng cửa huyệt đến trước mặt, lúc này đóa hoa đóng kín dưới sự trêu đùa của hắn đã hé mở, hình ảnh đẹp đẽ của nàng chỉ lộ ra trước một mình hắn. Nhìn đóa hoa vẫn còn run rẩy vì khoái cảm, từng giọt dịch vẫn còn chảy xuống, dọc theo khe mông, rơi xuống giường. Hình ảnh đầy dâm mỹ khiến Sơn Tinh không chịu được, lập tức cúi xuống ngậm lấy hoa huyệt, hút lấy xuân thủy ướt át, ngọt ngào.Thủy Tinh không ngờ Sơn Tinh lại làm hành động như thế, nơi đó bẩn như thế, sao hắn có thể. Nàng muốn mở miệng nhưng thoát ra khỏi miệng chỉ có tiếng rên rỉ yêu kiều hưng phấn.“A!” Thủy Tinh không ngờ Sơn Tinh lại đưa cả lưỡi của mình vào trong nàng, cảm nhận dị vật mềm mại đang ngọ nguậy, quấy loạn, nong rộng, bên trong như bị hút hết, một cảm giác trống không lan tràn.Sơn Tinh hút lấy từng đợt xuân thủy nhưng dường như bên trong nàng như suối phun không ngừng, quả nhiên là Thủy Tinh, cả người, bên trong cũng là nước. Lúc này nhìn nàng đã mơ màng sau khi lên đỉnh, Sơn Tinh nở nụ cười, đã đến lúc. Hắn hạ hai chân nàng xuống, dạng sang hai bên, mở rộng hoa huyệt ướt át, đem cự vật để vào giữa.Thủy Tinh lúc này nhìn thấy nhưng không còn lực để phản kháng, một phút khoái cảm kia đã bòn rút tất cả sức mạnh của nàng. Sơn Tinh nhìn nàng muốn phản kháng nhưng không thể, ánh mắt quật cường nhưng bất lực, hắn nở nụ cười đem cự vật áp lên cửa hoa huyệt, trượt nhẹ một phát.“A” Thủy Tinh vô lực phát ra tiếng rên. Sơn Tinh trượt thêm một phát, Thủy Tinh lại phát ra một tiếng ngâm, mỗi lần như thế, Sơn Tinh lại miết dọc cửa huyệt, ma sát âm hạch mẫn cảm của nàng, đem dương vật tắm trong mật dịch ướt át.Cảm nhận cả dương vật đã đủ ướt, hắn cầm chắc tư thế, khẽ đâm vào.“A!… A!…” Thủy Tinh đau đớn kêu lên khi Sơn Tinh đi vào. Sơn Tinh khó khăn đem cự vật đi vào thịt hành bé nhỏ. Hắn chỉ mới đem quy đầu đi vào mà đã khó khăn thế này, nhìn người ngọc ở dưới cau mày, run rẩy mà xót xa.Hắn cúi người ôm lấy nàng vào lòng, đem cơ thể nàng từ từ hạ xuống, hai tay khẽ di chuyển cầm lấy bầu ngực xoa bóp, miệng nói:“Từ từ, thả lỏng, để ta đi vào, sẽ hết đau thôi.”Vừa nói, vừa ngậm lấy chiếc tai cá tuyệt đẹp. Cảm nhận sự ma sát khoái cảm, mật dịch bên trong tiếp tục tuôn trào, làm trơn thịt hành, từ nơi hoan ái, chảy xuống giường. Một phần rồi một phần, Sơn Tinh từ từ đi vào, như cảm nhận được cái gì đó, hai người giương mắt nhìn nhau. Thủy Tinh vẻ mặt mịt mờ, Sơn Tinh ánh mắt quả quyết, hai tay dùng sức ôm nàng đẩy xuống.Thủy Tinh giật người, ngửa đầu về sau a một tiếng, vừa là đau đớn, vừa là hưng phấn, khoái hoạt. Một lớp dịch màu đỏ từ giữa chân hai người chảy xuống, Sơn Tinh có thể cảm nhận lớp màng bảo vệ của nàng đã bị phá bỏ. Hắn nhìn nàng khóc, mà thấy xót xa, ngẩng đầu hôn lấy từng giọt nước mắt. Cơ thể bên dưới nhẹ nhàng di chuyển, mặc dù chưa vào đến hết nhưng nhìn hắn không thích nhìn nàng đau đớn.Khi Sơn Tinh rút côn thịt ra, Thủy Tinh cảm nhận bên dưới trở nên trống không, không hiểu sao cơ thể lại tự dưng trở nên thèm khát, hai tay bỗng dưng ôm chặt lấy Sơn Tinh, cơ thể khẽ nhấp nhô lên xuống. Sơn Tinh thấy cơ thể nàng phản ứng theo, nở nụ cười:“Được rồi, ta sẽ cho nàng.”Vừa nói, hắn đem dương vật lần nữa đâm vào trong nàng. Bên trong được lấp đầy, Thủy Tinh vừa đau đớn, nhưng cũng thỏa mãn. Cảm giác sung sướng, trướng đầy lan tỏa khắp toàn thân. Sơn Tinh ra sức ra vào trong nàng, một lần rồi một lần, đợi nàng quen thuộc với côn thịt của hắn, hắn sẽ dùng sức tiến vào càng sâu.Xuân thủy của nàng như vô tận không hết, khiến cho quá trình tiến vào của hắn dễ dàng hơn. Thủy Tinh ba lần chết đi sống lại, đến khi Sơn Tinh hoàn toàn đem cả dương vật cắm vào nàng, nàng đã lên đỉnh lần thứ bốn. Lúc này nhìn người đẹp nằm trong lòng, khóe mắt vẫn còn vương nước mắt vì đau xót khoái cảm, trong miệng vô lực thì thào: “… đừng… đừng làm nữa…”. Nhưng Sơn Tinh vẫn còn dư sức, hiệu lực của tình phấn vẫn còn, hắn lại động, Thủy Tinh bên dưới lại trợn mắt, kinh hoàng thều thào: “Đừng, Sơn, ta xin ngươi, dừng lại đi… ta không chịu được nữa.”Sơn Tinh nhìn Thủy Tinh gọi tên của mình, càng hưng phấn ôm lấy nàng, thì thào vào tai nàng, mút lấy nói:“Thủy, cố lên, giúp ta, thêm một tí nữa thôi.”Thủy Tinh không hiểu sao sau khi nghe giọng nói của Sơn Tinh như thế, lại cảm thấy yên tâm, đem cơ thể thả lỏng mặc cho người bên trên giày xéo. Sơn Tinh đem cơ thể Thủy Tinh lật thành tư thế mới, từ bên cạnh đâm vào. Thủy Tinh phóng đãng kêu rên, Sơn Tinh nhìn nàng mị hoặc ở dưới thân mình rên rỉ mà ra lực đâm vào càng sâu.Dịch thủy nhanh chóng từ trong nàng chảy ra, Sơn Tinh ôm lấy nàng nằm sấp, ôm lấy bờ mông nàng nâng cao, từ đằng sau mãnh liệt tiến vào. Thủy Tinh nằm dưới rên rỉ, mặc cho người phía sau càn quét. Mỗi lần Sơn Tinh đâm vào, rút ra, lại đem theo rất nhiều dịch thủy của Thủy Tinh, rơi xuống giường, tạo thành một hình ảnh vô cùng dâm mỹ.“Thủy Tinh, ta sắp đến rồi.”Thủy Tinh không trả lời, nàng đang đắm chìm trong cơn khoái cảm sắp ập tới. Sơn Tinh cảm nhận các bức tường thịt xung quanh bỗng dưng bóp chặt, biết là Thủy Tinh sắp đạt cao trào, hắn cũng nhanh chóng chạy nước rút, tăng tốc ra vào. Cuối cùng, khi nàng lên đỉnh, hoa huyệt bóp chặt, hắn cũng đâm một cú lút cán vào sâu trong nàng, cảm nhận thịt hành âu yếm, siết chặt, quy đầu hé mở, vô số tinh hoa bùng nổ hòa lẫn cùng âm dịch bắn vào sâu trong người nàng.Cả người Sơn Tinh mệt mỏi đổ mồ hôi, cúi người nhẹ nhàng ôm lấy người đẹp vào lòng, nằm xuống. Cảm nhận nàng mệt mỏi thiếp đi, hắn nở nụ cười, đem cự vật đã thỏa mãn vẫn cắm sâu vào bên trong, thì thầm bên tai nàng:“Thủy, ta yêu nàng.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.