Mười lăm ngày ở xứ Mường...!

CHƯƠNG 1 - CHUYẾN XE LÚC RẠNG ĐÔNG



I. Khúc dạo đầu…Vậy là sắp hết năm thứ ba… Nhanh… Mới ngày nào ngáo ngơ ngáo ngác đặt chân ra mảnh đất Kinh kỳ này ăn học mà giờ đã sắp phải tung cánh bon chen với đời rồi…
Đầu hè… Nắng như thiêu… Cái Văn phòng khoa bé tẹo mà nhung nhúc người… Hai cái quạt trần thời ông nội Napoleon ì ạch quay những vòng khó nhọc… Mấy chục mạng chí choé vây lấy cô giáo vụ khoa xem bảng phân công đi thực tế cuối năm ba… Cả lớp hơn 40 mạng thì chia thành 4 nhóm để về thực tế tại các tỉnh… Cái chuyên ngành Văn hoá này đi thực tế thú vị lắm… Đấy là nghe mấy chị già khoá trên bẩu thế… Háo hức vãi… Lần đầu tiên có hẳn nửa tháng tung tăng hợp pháp vùng sơn cước… Chưa biết thực tế được cái gì nhưng thằng nào cũng phê ra mặt…Nhóm tôi đi Hoà Bình, thủ phủ của xứ Mường nổi tiếng… Ngoài tôi là nhóm trưởng ra thì có 8 tên nữa, năm cái ba đực… Giờ mới liếc kỹ danh sạch nhóm… Ầu zê… Ngon rồi… Hoa khôi và Á khôi 2 đều chui tọt cả vào nhóm này… Thằng bạn mứt trưởng nhóm đi Sơn La ghé mắt liếc sang danh sạch nhóm tôi, hắn buông một câu khiến cô giáo vụ khoa cũng phì cười:
– Mày họ nhà Rùa hay sao mà son thế? Nhóm toàn gái xinh…
Tôi làm mặt lạnh tanh, đốp:
– Ừm… Chung quy lại là do ăn ở nha con của bố… Bố sống đàng hoàng nên lộc nó rớt vào đầu nhá…
Phải nói “ngũ nương” nhóm tôi xinh vãi ra í… Chúng nó gato cũng phải… Ngoài em Thảo Tây hoa khôi ra thì Nguyệt Anh đẹp cũng chẳng kém… Tôi cũng phải công nhận là Thảo Tây xứng danh hoa khôi… Ẻm í cao, dáng đẹp, đùi thẳng, ngực vun lên no tròn… Đặc biệt mũi cao mắt sáng, thanh tú… Nhưng về độ thích, độ kết, độ mê thì tôi chọn
Nguyệt Anh dù em í chỉ được xếp Á khôi 2…. Tôi thích cái vẻ mặn mà của gái Kinh Bắc nơi em… Tròn lẳn, thắt đáy lưng ong, má hồng, môi đỏ, ngực không cao nhưng kiểu bánh dày… Em thường búi tóc để lộ cái cổ cao thanh thoát, trắng ngần trời phú… Và, hát Quan họ thì quên sầu… Vang, rền, nền, nảy điêu luyện như một nghệ nhân… Mà cũng đúng, bà ngọai và mẹ em là nghệ nhân của làng Quan họ gốc mà lị… Ngòai ra, 3 em còn lại cũng khá cả…II. Chuyến xe lúc rạng đông…Công việc trước khi đi chẳng có gì to tát cả… Đi thực tế cuối năm ba nói chung chơi là chính… Cô giáo vụ bẩu các nhóm phải họp… Ừ thì họp… Chín mạng kéo nhau xuống căng tin… Gọi là họp nhưng chém là chính… Nào là lên đấy gái Mường nó chài dư lào? Cách uống rượu cần ra sao… Rồi phân công ai mua mấy cỗ chắn, mang dao gọt hoa quả… Chẳng ông bà nào phụt ra câu nào về đề tài thực tế cả…
Ngày đó, tôi rất mê chụp ảnh… Từ năm nhất, ông anh ở Nga ngố đã gửi cho con Zenit đẹp long lanh… Thời bấy giờ nó là của hiếm. Máy chụp phim, nói chung là đốt tiền nên mỗi lần bấm cò là căn ke mãi chứ không như máy số bây giờ, xoạch mái thoải, xấu thì xoá… Ai chụp ảnh thời đó thì biết trò nối phim… Trước khi lắp phim vào máy thì lấy một đoạn phim cũ nối vào đầu cuộn phim mới để khi kéo vào thì không bị lộ sáng 1 đoạn. Nối phim cũng tiết kiệm được ba bốn kiểu, từ 36 có thể lên 39, 40 kiểu… Trước khi đi phi ra Hàng Khay bấm bụng mua 3 cuộn phim Kodak. Thế là cũng kinh rồi…
Gần một tuần chờ đợi chuyến đi là thời gian háo hức nhất. Gặp nhau đâu cũng xoay quanh chủ đề này… Rồi cũng đến ngày lên đường… Hành trang mỗi đứa đều gọn nhẹ… Sinh viên mà… Vài ba bộ quần áo với ít vật dụng cá nhân vớ vỉn. Tôi thì có thêm vật bất li thân là em Zenit…
Việc mua vé xe đã có trường lo. Ngày đó đi mạn Hoà Bình, Sơn La chỉ có Bến xe Nguyễn Tuân. Cái bến xe nằm ngay góc ngã ba Nguyễn Trãi – Nguyễn Tuân, sau nhà khách Sơn La bây giờ… 3 giờ sáng cả bọn lục tục dậy rồi phi lên tầng 5 khuân hộ đồ cho 5 con mái… Bọn con trai đơn giản bao nhiêu thì các nàng này nhiêu khê bấy nhiêu… Rõ lắm đồ đạc… Mỗi nàng 2 vali to lại thêm cái túi xách nữa… Chẳng biết mang phụ tùng xích líp gì mà lắm thế… 4 ông ga lăng xăng khuân mỗi ông 2 chuyến mới hết… Đang đói, lại ngái ngủ, mệt rũ các bộ phận, các cơ quan đoàn thể…
Chín mạng sắp đồ xong thì leo lên cái xe cà khổ của trường để ra bến xe… 4g sáng xe bắt đầu rời bến… Ngày đó chỉ có xe Hải Âu màu vàng vàng… Trời vẫn tối, xe lại kéo kín rèm, tắt điện nên bên trong chẳng rõ mặt người… Tôi ngồi băng ghế gần cuối cùng Nguyệt Anh và một bà xồn xồn, chắc đi buôn bán gì đó… Dậy sớm nên ai cũng ngái ngủ… Lên xe tranh thủ ngủ tiếp… Nguyệt Anh quay sang tôi hỏi khẽ:
– S ngủ tiếp không? Tớ khò đây…
Tôi thì có cái tật đi xe rất ít khi ngủ nên bảo nàng:
– Tớ không. Đi xe là để ngắm cảnh chứ ngủ nó phí đi… Nguyệt Anh ngủ đi… Tớ canh cho mà ngủ…
Nàng cười: Thôi ngủ đi mai còn có sức tán gái Mường. Tớ ngủ tỉnh lắm chẳng cần S canh đâu…
Nói rồi nàng dựa vào thành xe rồi nhắm mắt… Tôi đưa mắt nhìn sang… Trong ánh sáng lờ mờ ấy, Nguyệt Anh đẹp đến lạ… Khuôn mặt thanh tú, bờ môi căng mọng… Cũng phải, tên nàng là “Nguyệt Anh” mà – Một vầng trăng tinh anh đẹp đẽ… Xe chạy qua Hà Đông thì nàng đã thở đều đều, chắc là đã ngủ… Khuôn ngực đầy đặn phập phồng theo nhịp thở… Ánh sáng nhẹ từ bên ngoài xiên qua kẽ rèm xe như đang mơn man lên khuôn mặt nàng, lên khuôn ngực phập phồng của nàng… Đẹp quá… Mắt tôi không rời hai vị trí chiến lược trên cơ thế nàng… Lúc này, ghế bên trái bà xồn xồn cũng đã ngủ… Đầu ngửa ra sau, ngáy như thụt bễ lò rèn… Tôi vẫn không rời mắt khỏi Nguyệt Anh… Khoảng cách giữa hai cúc áo nàng bắt đầu bị xô lệch… Trong ánh sáng mờ ảo lộ ra mảng ngực trắng ngần… Có một tí thôi mà kích thích đến lạ lùng… Người tôi căng lên… Mắt thằng trai hai mươi như ngây dại… Mọi giác quan đều nổi loạn… Mà điểm đến là đôi gò bồng đảo thanh tân của nàng… Bỗng xe xóc mạnh… Quốc lộ 6 dạo đấy xấu dã man, thi thoảng gặp cái ổ trâu là xe chồm lên lộng óc… Nguyệt Anh mở mắt… Nàng bắt gặp ánh mắt ngây dại của tôi đang nhìn nàng… Chẳng cần mẫn cảm lắm thì phụ nữ cũng đọc được gì trong ánh mắt ấy của thằng đàn ông… Nàng đỏ mặt… Hơi bối rối nhưng Nguyệt Anh phản ứng khá nhanh để hoá giải tình huống đó bằng câu hỏi hợp lý:
– Đến đâu rồi S? Kiên quyết không ngủ đấy à?
Tôi sực tỉnh, ánh nhìn dịu lại, nói đủ nàng nghe:
– Đã bảo là canh cho Nguyệt Anh ngủ mà…
Nghe thế, nàng chu môi lên rồi bảo:
– Đã thế thì cho mượn vai ngủ tiếp nhé… Thành xe cứng quá, sưng hết cả đầu rồi này…
Nói xong, nàng nhẹ nhàng dựa vào vai tôi ngủ tiếp… Gần quá… Tôi không thể ngờ lại được gần nàng đến vậy … Hình như, trong những hoàn cảnh cụ thể con người dễ gần nhau hơn, thoải mái và ít giữ kẽ với nhau hơn… Như xem bóng đá chẳng hạn… Có quen biết đâu mà vẫn ôm chầm lấy nhau nhảy nhót gào thét khi đội nhà chiến thắng… Ở đây cũng vậy, hàng ngày lên giảng đường thì có vẻ khó gần nhưng trong một chuyến đi, ngồi cùng ghế, trong một không gian, thời gian như vậy tự nhiên ý nghĩ và hành động đều cởi mở, thoải mái hơn…
Mùi hương từ tóc nàng thơm dìu dịu… Mà không… Hình như cả mùi da thịt nữa….
….>>>
Qua Xuân Mai đường lại càng xấu. Con Hải Âu thi thoảng lại chồm lên như một gã tăng động… Nguyệt Ánh vẫn ngủ ngon lành trên vai tôi… Hơi thở của nàng nhè nhẹ… Khuôn mặt thanh thản như một thiên thần… Người tôi lúc này nóng rực… Bản năng của gã trai hai mươi bùng lên như con ngựa bất kham… Nó bứt tung tất cả những sợi xích kìm hãm… Sợi xích sợ sệt, sợi xích giữ ý, sợi xích ngại ngùng, sợi xích ngượng ngập…phút chốc tan biến để giải phóng cho khát vọng tò mò khám phá và chinh phục của thằng con trai đầy năng lượng… Tôi đưa cánh tay phải lên rồi hạ xuống nơi thành ghế Nguyệt Anh ngồi… Để hờ đã…rồi tính tiếp… Cổ tay hơi chúi xuống để bàn tay ốp hờ lên vai phải của nàng… Nguyệt Anh hơi cử động nhưng mắt vẫn nhắm, đầu má vẫn dựa vào vai tôi… Người tôi nóng dần…như chiếc rơ le nhiệt đang bị vặn dần về max… Bàn tay tôi không còn đặt hờ nữa mà ốp hẳn lên vai nàng…. Cả cánh tay cũng trượt từ thành ghế xuống, khoác hẳn lên vai Nguyệt Anh… Nàng vẫn ngủ say… Chẳng nhẽ thế? Nàng bảo nàng ngủ tỉnh lắm cơ mà…? Chắc nàng biết nhưng trong hoàn cảnh này giả vờ ngủ yên là thượng sách… Mà kệ… Bàn tay tôi vẫn tiếp tục xoa nơi bả vai nàng… Đôi lúc siết vào nhè nhẹ… Mùi tóc, mùi da thịt nàng thơm quá… Nó như ma lực… Không cưỡng lại được, tôi xiết thật mạnh kéo nàng áp sát vào nửa bên ngực phải ccủa mình… Cú xiết vừa chủ ý vừa vô thức đó khiến ngực trái của Nguyệt Anh áp hẳn vào ngực phải của tôi… Mấy giây thôi nhưng tôi cảm nhận bầu vú nàng rất săn chắc…. Cú kéo liều lĩnh đó khiến Nguyệt Anh tỉnh dậy… Bắt gặp ánh mắt như thiêu như đốt của tôi mặt nàng bừng đỏ… Nhưng vẫn bài cũ, nàng phản ứng rất nhanh với câu nói êm như ru thoảng bên tai tôi:
– Mỏi vai hay sao mà lay người ta dậy thế?
Tôi chỉ biết lắp bắp đến tội nghiệp:
– Không… Không… Đã mỏi đâu… Nguyệt Anh cứ ngủ tiếp đi…
Nàng cười… Nụ cười bí hhiểm và ma mị… Rõ ràng nàng biết bản chất hành động của tôi là gì nhưng nàng phản ứng hoá giải tình huống rất thông minh chỉ bằng một câu hỏi…
Bỏ lại cảm xúc trên gương mặt tôi, Nguyệt Anh cười rồi buông một câu:
– Ngủ chưa đã đâu, S canh tiếp nhé, tớ lại ngủ đây, khi nào mỏi quá thì gọi, đừng sĩ, bại vai đấy…
….>>> Sau câu nói êm như ru, Nguyệt Anh lại dựa vào vai tôi khép mắt ngủ… Chẳng biết nàng có ngủ không nữa… Sau khi nàng tỉnh dậy, tôi chẳng kịp rút tay về nên cánh tay vẫn yên vị trên vai nàng… Nàng cũng chẳng phản ứng gì… Xe vẫn lao về hướng Tây. Sau lưng ánh bình minh bắt đầu ló rạng, nhưng trời vẫn còn lờ mờ… Cả một vùng sơn cước bắt đầu hiện ra mờ ảo với núi non trùng điệp… Đây là đất Lương Sơn…
Ngắm nàng ngủ với khuôn ngực phập phồng người tôi lại bắt đầu nóng ran… Và, cánh tay phải lại bắt đầu hư… Lần này có vẻ nó muốn hư hơn… Từ vai nàng, tôi cố tình thả lỏng để cánh tay trượt xuống vùng eo Nguyệt Anh… Nhưng lưng nàng và thành ghế quá sát nhau nên cánh tay trượt được một nửa thì mắc kẹt… Tôi hơi dẫy dẫy thì bỗng thấy cái khe hở cứ lớn dần, lớn dần rồi rộng hẳn ra… Nàng giúp? Có lẽ là vậy… Cánh tay tôi được thể trượt hẳn xuống và yên vị ngay eo Nguyệt Anh… Nó gác lên ngay cạp quần Jean của nàng… Lúc này, máu nóng đã hừng hừng lắm rồi nhưng vẫn có sự đấu tranh giằng xé với lí trí… Có nên vậy không? Làm quá ngay lần đầu nàng sẽ phản ứng ra sao? Liệu “dục tốc bất đạt” có xôi hỏng bỏng không? Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu tình huống giả định ập đến… Nhưng rồi, máu nóng, máu liều của thằng con trai hai mươi đã hoàn toàn khuất phục lí trí… Bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy vùng eo Nguyệt Anh… Một cái eo thật nhỏ, mảnh và mềm mại… Ngày thường nàng hay mặc áo rộng nên không cảm nhận được nó lại nhỏ nhắn đến vậy…
“Một liều, năm bảy cũng liều / Cầm bằng sờ được eo nàng mới thôi”… Cái tay hư lại tiến thêm bước nữa… Hai ngón tay khéo léo nâng nhẹ tà áo nàng lên… Thật nhẹ, thật nhẹ… Sắp chạm rồi… Và, các xúc giác trên những đầu ngón tay báo về trung tâm thần kinh rằng đã chạm vào một vùng mềm mại của thịt da… Mát rượi – đấy là cảm giác đầu tiên… Có cảm giác như Nguyệt Anh khẽ rùng mình và nàng lắc nhẹ thân hình… Cái tay hư dừng lại nghe ngóng… Rồi không thấy phản ứng nào tiếp theo… Tiếp tục – mệnh lệnh được ban ra… Lúc đầu chỉ là hai ngón tay, sau là bốn ngón, rồi cả lòng bàn tay ôm trọn phần da thịt mềm mại, mát lành nơi eo nàng… Tôi cảm nhận được có vẻ như Nguyệt Anh hơi dụi dụi đầu vào vai tôi… Chỉ thế thôi chứ không thấy bất kỳ một phản ứng mạnh nào… Bàn tay bắt đầu di chuyển, xoa nhè nhè vùng eo mát rượu của thiếu nữa đôi mươi… Cảm giác lâng lâng khó tả… Người như bay lên… Bàn tay tiếp tục làm cái việc mà nó đang làm dang dở… Xoa nhẹ dần ra vùng bụng… Ngón giữa đã chạm rốn ràng… Một cái lỗ nhỏ xinh giữa một bình nguyên da thịt mát lành… Nguyệt Anh khẽ rùng mình… Tôi cảm nhận cơ thể nàng run lên… Rồi nàng đưa một tay vòng lên khoang hờ giữa phần bụng và ngực… Có lẽ, nàng chuẩn bị phòng thủ vì nàng thừa hiểu điểm đến tiếp theo của bàn tay hư là vùng nào… Bàn tay tôi vẫn mải miết kiếm tìm trên một vùng thịt da… Mát lạnh, mịn màng, ma mị quá… Biết nàng đã chuẩn bị lá chắn phòng thủ cho vị trí chiến lược nhưng tôi cũng biết, được thế này là nàng cũng đã thích mình, đã chấp nhận và đèn xanh đã sáng… Không thể dừng được nữa… Bàn tay tiếp tục chu du từ vùng bình nguyên lên vùng núi đồi… Khát vọng khám phá lấn át hết tất cả… Mấy ngón tay lách lên vùng phòng thủ… Đường đã bị chặn… Lách lần 1 – hỏng. Lách lên lần 2 – hỏng… Cánh tay nàng ép chặt hơn vào bụng… Phải kiên trì thôi… Giữa các đợt tiến công không quên xoa vùng bụng và eo của nàng… Thi thoảng lại dùng ngón trỏ ngoáy nhẹ rốn nàng… Lần 3 – cánh tay của nàng bắt đầu nới lỏng… Rồi một điều không thể ngờ được đã xảy ra… Cánh tay nàng buông thõng xuống… Đầu nàng rời khỏi vai tôi và ngục xuống thành ghế của hàng ghế trước…như kiểu ngủ khom khom… Sau này, đã chính thức yêu nhau, tôi hỏi, nàng mới bẩu: Sao ngốc thế… Người ta không ngục xuống hàng ghế trước để che cho thì phơi cho thiên hạ nhìn hết à… Nàng thật tinh tế…
Được thể, bàn tay tôi tiến công vùng đồi núi… Lúc đầu là bên ngoài… Xoa nắn nhè nhẹ chiếc áo con… Cảm nhận khá rõ cặp vú nàng… Chắc nịch… Rồi bàn tay nhẹ nhàng nâng mép áo con lên, từ từ luồn lên… Chao ôi… Một cảm giác mà ngôn từ đành bất lực… Mát rượi… Căng tràn… Săn chắn… Rồi xoa… Rối bóp… Rồi nắn… Hết bên này sang bên khác… Và, điểm cuối cùng là vê hai núm vú… Hai núm vú thanh tân nhỏ xinh như hai mẩu đầu tẩy bút chì đã săn cứng tự lúc nào… Vê, gẩy, kéo… Lúc nhẹ nhàng… Lúc mạnh bạo… Người Nguyệt Anh run lên… Nàng thở dốc… Tóc mai của của nàng đã bết mồ hôi… Mặt nàng đỏ lựng… Tai cũng đỏ… Và chắc chắn, da thịt của nàng đang rực rên… Và cái thằng tôi hai mươi như muốn vỡ tung ra… Căng cứng… Chật chội… Đau tức…. Đang mải miết xoa nắn, bỗng nàng co tay lên cấu nhẹ vào tay tôi… Tôi dừng lại, theo phản xạ ngó nghiêng xung quanh… Ngó ra kẽ rèm xe… Ngoài kia trời bắt đầu sáng rõ… Từ đầu xe, tiếng gã phụ xe oang oang:
– “Ai xuống Kỳ Sơn thì chuẩn bị”…
Mọi người bắt đầu tỉnh ngủ… Tôi kéo vội áo con xuống cho nàng rồi thu tay về… Nguyệt Anh cũng ngồi thẳng dậy… Rồi, nàng quay sang nhìn tôi… Tôi nhìn nàng… Bốn mắt giao nhau… Ánh mắt đầy lửa… Ngọn lửa hừng hực ái tình của tuổi hai mươi… Rồi rất nhanh, nàng dí ngón tay lên trán tôi, trán nàng nhíu lại, giọng đanh và nhỏ:
– S hư quá đấy…. Nếu là người khác thì…
Vừa dứt câu, nàng xòe bàn tay ra làm động tác như tát vào mặt tôi…. Cũng rất nhanh, tôi chộp lấy bàn tay nàng, kéo xuống rồi nắm chặt… Tôi lách các ngón tay, đan vào kẽ tay nàng… Bàn tay nàng ấm nóng nằm ngoan hiền trong tay tôi…
Chưa một câu tỏ tình, chưa một phút săn đón…mà chúng tôi coi như đã thuộc về nhau… Kể cũng lạ thật… Cả ngày hôm đó, thú thật, trong đầu tôi cũng nhan nhản những giả thuyết, những câu hỏi về nàng… Tại sao nàng lại để cho bàn tay hư của tôi chu du thoải mái đến vậy? Tại sao nàng không phản ứng quyết liệt để chống lại điều đó… Nhưng sau này, va chạm với các tình huống tình cảm nhiều tôi mới dần cắt nghĩa được điều đó… Tôi tạm gọi là “SÓNG TÌNH”… Khi nam nữ đột nhiên bắt được cùng tần số sóng tình thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra… Trời long đất lở ngay lập tức… Ấy thế nên, có những cuộc tình, những trận mây mưa diễn ra thật bất ngờ, không thể tưởng tượng được… Có những người phụ nữ sang trọng, xinh đẹp, đài các, kiêu kỳ… bỗng lên giường với một người vừa mới gặp mặt… Đó chính là bỗng nhiên họ gặp được đúng tần số sóng tình…
Đến Kỳ Sơn thì trời sáng rõ… Mấy bà buôn lục tục xuống xe… Trên xe giờ còn nhóm tôi với dăm người khác… Bốn con vịt giời ngồi phía trên đã vén rèm xe và bắt đầu buôn dưa lê… Từ hàng ghế gần cuối, Nguyệt Anh cũng thi thoảng tham gia câu chuyện… Tay nàng vẫn nằm yên trong tay tôi… Thi thoảng tôi lại siết chặt tay và quay sang nhìn nàng… Nàng đáp lại bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương…
Chạy khoảng 20 phút nữa xe bắt đầu rẽ vào thị xã Hòa Bình… Đến bến xe, cả nhóm lục tục xuống xe… Mấy thằng “khôvilô” chúng tôi lại khệ nệ kéo xách hành lý cho năm con vịt giời… Tôi, tất nhiên là bao trọn hai cái vali to tướng của Nguyệt Anh… Cả nhóm thuê một chuyến xe lam để vào Sở Văn hóa…
Nửa tháng ở Xứ Mường bắt đầu……!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.