Lý gia phiêu lưu ký

chapter 3



Phần 2: Lý Gia Công và con tàu ma quái – chapter 3
________Trong mơ màng, hắn tưởng mình đã chết…Nhưng định thần lại thì hình như hắn chưa rơi. (!?) Hắn vẫn đang nằm vắt vẻo trên cái giá treo cờ nhỏ bé. Chân phải là một bàn tay xương. Nhưng chỉ có một bàn tay bằng xương, không thấy bộ xương đâu cả.Gia Công gượng dậy ngó xuống dưới. Bên dưới là la liệt toàn xương trắng, xếp trên những bộ xương thủy thủ là xương của lũ ma quái. Còn may cho hắn là bọn chúng đã tự rơi rụng trước khi kịp quăng hắn banh xác xuống sàn tàu.Kế hoạch thành công mỹ mãn! Theo đó, hắn đã thả neo khiến cho tàu Marina Bell dừng lại, tạm thời cắt đứt khỏi lực hút của chiếc “Người Hà Lan bay”, gia tăng khoảng cách giữa hai con tàu để ánh sáng xanh ma quái kia không thể chiếu đến bọn người xương được nữa. Thiếu năng lượng cung cấp, chỉ sau vài phút bọn chúng đã tự rời ra thành những khúc xương vô tri.Nén cơn choáng váng trên đầu, hắn từ từ leo xuống khỏi giá treo cờ. Trên boong lúc này chỉ còn ba con người: hắn, Jennifer và Elizabeth. Con tàu im lìm không ánh đèn, không chuyển động, chỉ có ánh trăng chiếu rọi xuống sàn tàu soi rõ những hoảng hốt lẫn mừng vui của họ.“Cảm ơn anh, cảm ơn đã cứu con gái tôi! Tôi không biết lấy gì để đền đáp được cho anh!”, Elizabeth vừa khóc vừa nói. Cô biết mình sắp chết rồi, vết thương dưới bụng và vùng kín của cô là quá nặng. Cô còn ngỡ rằng cả con gái mình cũng sẽ phải chết đau đớn như thế. Vậy mà cậu thanh niên châu Á kia đột nhiên xuất hiện, và rồi không hiểu sao có thể làm cho lũ xương xẩu tan nát như vậy?Gia Công gật gật đầu. Tuy không hiểu người phụ nữ kia nói gì (vì hắn đâu có biết tiếng Anh), nhưng trong ánh mắt ấy là sự xúc động và cảm ơn, nên hắn ngầm hiểu được. Hắn chạy vào lấy hai tấm áo choàng lớn trong buồng lái ra, một tấm phủ lên người Elizabeth, tấm kia choàng cho Jennifer. Cô bé 14 tuổi lúc này vẫn không ngừng run rẩy, nhắm tịt mắt, dường như khung cảnh kinh hoàng kia đã quá sức chịu đựng của Jennifer, nên cô bé không muốn tiếp nhận bất cứ thứ gì khác nữa. Gia Công cúi xuống, hơi vỗ vỗ lên vai cô bé tỏ vẻ an ủi, rồi mở hộp thuốc sát trùng đưa cho Elizabeth, ý bảo cô hãy xử lý vết thương bên dưới.Elizabeth mỉm cười, vỗ vỗ vào lưng dưới, ý bảo mình không thể cựa được người mà bôi thuốc được nữa, sau đó lấy ngón tay chỉ vào hắn, rồi chỉ vào… chỗ đó. Thấy vậy, Gia Công trợn mắt. Không bôi thuốc thì vết thương bị nhiễm trùng chắc luôn, vì đám ma quái xương xẩu kia không cần nhìn cũng biết là một ổ vi trùng. Nhưng bôi thuốc thì Elizabeth lại không tự mình bôi được, không lẽ… hắn bôi cho cô?Hơn 17 năm trời hắn đâu đã biết đến mùi gái là gì, lần này lại còn được mời bôi vào… chỗ đó của phụ nữ, lại là một phụ nữ Tây phương xinh đẹp. Chẳng biết sao mớ dũng khí lúc hắn đối đầu với bọn người xương giờ bay biến hết. Hắn cứ run run, nhìn hộp thuốc, rồi lại nhìn Elizabeth, nhất thời đờ ra không biết nên làm thế nào.Nghĩ tới nghĩ lui, hắn quyết định cứu người là trên hết. “Ừ, bôi thì bôi chứ sao! Bây giờ không thử… thì biết bao giờ mới thử”. Hắn cầm hộp thuốc tiến lại, vén tấm áo choàng qua một bên, quệt thuốc vào ngón tay rồi đưa tới. Ngón tay khẽ chạm vào hai mép thịt hồng hào rớm máu, xoa đều trên vết thương bị rách toạc đến đau lòng. Hắn nhìn Elizabeth, lúc này cô hơi nhăn mặt vì xót, nhưng rồi lại nhìn hắn trìu mến, cười thật tươi. Rồi hắn hơi co rúm người lại, che đi thứ cứng rắn của đàn ông đang cộm lên trong quần.Nhưng cảnh tượng vừa thô thiển vừa đẹp đẽ ấy không kéo dài được bao lâu. Cổ nhân có câu “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”, khi Gia Công đang chìm đắm trong cảm giác kỳ lạ đầu đời đó, thì từ đằng xa biển động, tiếng ì ùng ngày một đến gần.Rồi hắn ngước nhìn lên và thấy một ánh sáng xanh ma quái đang chiếu thẳng về phía tàu. Tiếng “rắc rắc”, “rào rào” vang khắp cả sàn tàu, rồi tất cả đám xương xẩu tự lăn lóc nối ráp lại với nhau. Trong phút chốc, lũ quái vật xương người đứng lên trong ánh mắt kinh dị của hắn.Trên không trung, tàu Người Hà Lan bay đang từ từ di chuyển. Nó bay đến ngay phía trên tàu Marina Bell, đồng thời thả xuống hơn một trăm bộ xương còn to lớn và nặng nề hơn những tên trước đó.Tình cảnh này với bọn Gia Công là cái chết không thể nghi ngờ!Không chậm trễ một phút nào, hắn gắng chút sức lực vừa hồi phục vác Elizabeth lên vai, rồi cầm tay Jennifer kéo mạnh, lôi cô bé chạy về phía đuôi tàu. Đằng sau, lũ người xương lao theo như điên, sàn tàu và đồ đạc bị chúng phá tan nát khi đi qua. Con tàu ma trên cao từ từ xoay lại, ánh sáng xanh dần trở nên chói mắt.Gia Công chạy hùng hục, mắt hoa lên vì cơ thể vừa kiệt sức lại phải vác trên vai một người phụ nữ và tha lôi một cô bé tiểu thư luống cuống. Bọn người xương ban đầu còn chậm chạp vì chưa nạp đủ năng lượng, nhưng càng lúc chúng càng chạy nhanh, cơ thể toàn xương không có máu thịt nên nhẹ hơn bình thường.Một màn rượt đuổi đáng sợ trong đêm, mà điểm kết thúc nằm ở phía đuôi tàu. Còn 30 mét. Lũ người xương đã gần bắt kịp Gia Công. Hắn may mắn vớ được cái mỏ lết bị rơi trên sàn tàu, vừa chạy vừa vung tay vụt về phía sau.20 mét nữa…Một tên xương xẩu to lớn nhảy chồm ra trước mặt định chặn đường lui của hắn, nhưng sau hai cú bổ vào đầu đã bị văng ra xa, nứt cả xương sọ.10 mét, rồi 5 mét, 2 mét…Khi đã nhìn rõ vị trí sợi dây thừng hắn móc vào đuôi tàu lúc trước, Gia Công rướn người tới và… quẳng bay Elizabeth ra khỏi tàu. Rồi hắn bế bổng Jennifer lên và cũng vứt cô bé xuống mặt biển sâu thăm thẳm bên dưới.Vứt xong xuôi hai người đẹp như vứt rác, Công bước tới định nhảy xuống thì bị ba bốn bàn tay xương xẩu tóm chặt, lôi mạnh về sau. Hắn đập đầu xuống sàn đau điếng, nhưng theo phản xạ kịp thời xoay lưng vụt một cái đánh “rắc”. Rồi bật dậy lao theo mạn tàu mà chạy vòng quanh đám người xương.Nhưng chúng quá đông, chẳng mấy chốc hắn đã bị vây khốn. Đúng lúc đó thì Người Hà Lan bay lừ lừ trôi qua trên đầu, ánh sáng xanh chói mắt rọi tới khiến đám xương xẩu há to quai hàm, ưỡn người lên lắc lư như phê cần. Chỉ chờ có thế, Gia Công cúi xuống tóm lấy sợi dây nối với cây lao móc ở gần đó, xoay vòng vòng như lực sĩ ném đĩa, đập túi bụi vào bọn xung quanh. Lảo đảo một vòng, hắn hướng lên trên lao một cái thật mạnh, rồi thuận đà nhảy tùm xuống dưới.Cây lao móc cắm phập vào đáy con tàu ma, rồi xuyên qua. Bên trong đột ngột vang lên nhiều tiếng lục đục rồi im ắng. Trên mặt biển, Gia Công trồi lên và dùng hết sức lực bơi về phía đuôi tàu. Ở đó, hắn thở phào khi thấy Jennifer run rẩy bám chặt vào mép thuyền cứu sinh, sau lưng là Elizabeth ướt sũng và tái xanh. Hai mẹ con bị hắn ném khỏi tàu một cách “an toàn”, rơi xuống ngay gần chỗ buộc chiếc thuyền lúc hắn chèo tới. Rồi – đúng như hắn phỏng đoán (hoặc ăn may) – Jennifer có biết bơi và đã kịp tỉnh táo dìu mẹ bám vào thuyền.Đưa tất cả leo lên thuyền xong, hắn chỉ kịp thở một hơi lấy sức rồi tức tốc cắt đứt sợi dây thừng nối với tàu, hai tay nắm lấy mái chèo quạt như điên. Không như dự đoán của hắn, lúc này bọn người xương chỉ đứng trên tàu kêu “hừ hừ” chứ không nhảy xuống. Bên trên cao, tàu Người Hà Lan bay có vẻ đang cố gắng thoát ra khỏi lưỡi lao móc nhưng bất thành, cả con tàu lơ lửng như quả bóng bay níu lấy Marina Bell, trong khi Marina Bell thì đang níu lấy biển sâu qua sợi dây neo.Bơi ra xa tầm hơn trăm mét thì cảnh tượng quen thuộc lại một lần nữa diễn ra trong mắt Gia Công: mắt xích của sợi dây neo chùng lại, rồi cái mỏ neo từ từ trồi lên mặt biển, leo lên tàu – y hệt lần đầu tiên Marina Bell bị tấn công. Chiếc Người Hà Lan bay gia tăng lực hút, khiến con tàu khổng lồ dần dần chuyển động… ngược về phía sau, đuổi theo bọn Gia Công.Ì ùng…Ì ùng…Đoàng! Đoànggg! Đoàngggggg!Khoảng không rộng mênh mông giữa đại dương đang yên bình thì cơn bão lại đột nhiên ập đến. Giống như hung thần trên biển, nó ập thẳng vào tàu Người Hà Lan bay lẫn tàu Marina Bell. Chiếc thuyền cứu sinh nhỏ bé của đám Gia Công bị sóng đánh suýt lật úp, may là hắn vẫn cố gắng giữ vững được và chèo nhanh khỏi vùng nguy hiểm. Trong lúc đó, hắn vẫn liếc mắt tranh thủ nhìn ra xa.Ở đó, do bị mắc kẹt với Marina Bell từ trước, chiếc tàu ma đã không kịp né tránh cơn bão như mọi lần. “Người Hà Lan bay” như diều gặp gió mạnh, từng cánh buồm đen kịt căng phồng lên, quay tít xung quanh con tàu khổng lồ bên dưới, rồi đứt dây bay thẳng vào xoáy lốc khổng lồ giữa bầu trời. Sau tầm nửa tiếng, cơn bão lốc cũng yếu dần, mang theo con tàu ma biến mất trên mặt biển hoang vu.Từ phía xa, con thuyền cứu sinh chậm rãi tiến về gần tàu Marina Bell. Con tàu quá lớn chỉ bị lắc lư chứ không mảy may xoay chuyển trước cơn bão. Sau khi quan sát thật kỹ, Gia Công mới yên tâm đưa thuyền lại gần, rồi quăng dây trèo lên tàu. Trên boong lúc này xương chất thành đống, thoạt nhìn giống như lạc vào một nghĩa địa lộ thiên vậy.Hắn đưa Elizabeth và Jennifer lên tàu, trấn an họ rồi bắt tay vào dọn dẹp đống xương, hốt lại quăng xuống biển. Dù biết trong đó có cả xương của đồng đội mình, nhưng hắn không thể phân biệt được ai với ai trong đám xương trắng phau như vậy. Hắn cũng không muốn để lại đống xương này trên tàu, ngộ nhỡ “Người Hà Lan bay” lại trở lại thì đám xương này sẽ lại nổi lên tấn công hắn và hai mẹ con Elizabeth, nếu một lần như thế nữa thì hắn cũng không biết mình có còn đủ sức đỡ nổi không!Động cơ hỏng nặng sau cơn bão. Suốt một ngày hì hục trong buồng máy rồi lại chạy lên buồng lái thì Gia Công cũng chịu thua. Để vận hành và điều khiển một con tàu lớn như thế này cần rất nhiều nhân lực, một mình hắn thực sự là không thể làm gì khác.Vậy là tàu Marina Bell trở thành khối sắt trôi nổi trên biển. Sau khi kiểm tra thức ăn, nước uống còn lại, hắn ước chừng ba người trên tàu chỉ có khoảng ba tháng để đặt chân tới đất liền trước khi chết vì đói và khát. Tất nhiên đó chỉ là tính toán dựa trên số lương thực còn lại, chứ Gia Công đủ thông minh để hiểu được bọn hắn phải tiết kiệm đến mức nào. Có thể họ sẽ trôi dạt trên biển trong nhiều tháng, thậm chí cả năm trời, cho đến khi gặp một con tàu biển để xin cứu nạn, hay một dòng hải lưu thuận lợi để đưa tàu vào bờ.…Lại một đêm trăng sáng nữa, chiếu rọi cả một vùng biển mênh mông vắng lặng. Gia Công choàng tỉnh khỏi giấc ngủ ngắn, hắn bước ra khỏi buồng ngủ để lên boong. Đã sáu tháng trôi qua, con tàu vẫn trôi đi rất chậm chạp, dường như bản thân nó không cảm nhận được mình đang trải qua thảm cảnh như thế nào, nên vẫn cứ thong thả dạo chơi như vậy.Ánh trăng làm mê hoặc lòng người. Hắn bước đi thật chậm, chầm chậm, không muốn để cô gái đằng trước mình phát giác ra. Đó là Jennifer – cô thiếu nữ người Anh mới tròn 14 tuổi, nhưng đã gặp phải cảnh tượng kinh hoàng mà ít người dù đã bạc đầu có thể trải qua. Cha bị giết chết, mẹ bị đám ác quỷ hiếp đến suýt mất mạng, bản thân cũng bị hành hạ, bị làm nhục, dù giữ được mạng sống nhưng lại trôi nổi trên một con tàu hỏng hóc giữa đại dương mênh mông không lối thoát… Đó là quá đủ những nỗi thống khổ có thể trút lên bờ vai của cô gái nhỏ lúc này.Nhưng rồi sau nhiều tháng sóng gió, Jennifer đã có thể bình tâm lại để lên boong tàu chơi một mình. Cô thiếu nữ với vóc dáng thon thả, mặc một bộ váy trắng đơn giản, tóc vàng thả tung trong gió, tựa mình vào lan can ngước lên bầu trời ngập tràn ánh trăng. Hình ảnh ấy trong mắt gã thanh niên Gia Công không khác gì một bức họa hoa Quỳnh tuyệt sắc – loài hoa mà hắn yêu thích nhất trên đời.“Anh còn tưởng em vẫn sợ không dám lên trên này một mình chứ?”Tiếng nói chắc nịch vang lên sau lưng khiến Jennifer giật thót. Cô xoay người lại, thầm thở phào khi nhìn thấy Gia Công chứ không phải ai khác. Đã suốt một thời gian dài cô không dám đặt chân lên boong tàu mà chỉ ru rú ở buồng ngủ nhỏ của cô ở dưới khoang tàu. Đôi khi Gia Công và Elizabeth lôi cô lên trên để hít thở khí trời, nhưng chỉ được vài phút là cô bắt đầu hốt hoảng chạy xuống – đứng ở nơi sàn tàu kinh hoàng đó cô thực sự không chịu nổi.Gia Công tiến lại đứng gần Jennifer, tay nắm vào lan can dài gắn trên mạn tàu. Hắn nở một nụ cười thật tươi với cô.“Em ổn chứ?”“Vâng, em ổn mà! Hôm nay em nhìn qua cửa sổ kính dưới boong thấy trăng sáng quá, nên đi lên đây chơi.”“Vậy tốt quá, haha!”Jennifer mỉm cười nhìn nghiêng sang hắn. Gã thanh niên châu Á bé nhỏ, da ngăm đen, lộ ra những đường nét rắn rỏi mạnh mẽ. Hắn chính là người đã cứu sống cuộc đời cô. Hơn nữa cô biết, nửa năm qua sống sót trên con tàu này, nếu không có Gia Công và mẹ thì cô đã chết vì phát điên hoặc đói khát rồi.“Hồi chiều anh vừa ngó qua cái lưới bắt cá, đêm nay có đàn cá đi qua gần tàu mình, sáng mai là có đủ cá để ăn và dự trữ trong một tuần nữa rồi. Ba thùng nước mưa cũng đầy ắp, nhưng em nhớ dặn mẹ lấy nước để tắm xong phải đậy nắp kín lại kẻo nó bốc hơi hết nhé!”“Okay my man!”, Jennifer nháy mắt tinh nghịch, rồi tỏ vẻ ngạc nhiên: “Em thật không ngờ anh lại học được tiếng Anh nhanh như thế đấy! Nói vui chứ, trẻ con nước Anh lúc mới sinh cũng phải mất 6-7 năm mới đủ vốn từ nói chuyện với bố mẹ và mọi người xung quanh. Anh thì… học quá nhanh luôn! Người xứ anh ai cũng thông minh như vậy à?”Gia Công lắc đầu cười: “Anh không thần thông như vậy đâu, chỉ gọi là nghe nói cơ bản thôi. Cũng nhờ anh có hai cô giáo cực kì giỏi ấy chứ!”Jennifer cũng cười. Hai người họ giờ đã có thể giao tiếp với nhau bằng tiếng Anh khá thoải mái. Phải biết rằng lúc đầu mới trôi nổi trên biển, chỉ có Elizabeth với chút tiếng Pháp sơ đẳng mới trao đổi được với Gia Công một vài câu. Sáu tháng qua, hắn vừa là một học trò xuất sắc, lại vừa đóng vai trò lao động chính trên tàu.Bốn tháng trước, thức ăn dự trữ vơi dần, Gia Công bèn gắn chặt một tấm lưới dưới đáy tàu, hai đầu dây nối dài lên phía trên, kiên trì chờ nó bám đầy tảo xanh và rong rêu, thu hút các loài cá đến rồi hắn kéo lưới. Không phải lúc nào cũng bắt được nhiều cá, nhưng cũng đủ để ba người ăn trong vài ngày thậm chí hàng tuần. Đôi khi kèm theo cá nhỏ còn là tôm và một số loài thủy sinh kỳ lạ khác. Về chuyện nước uống, hắn đổ hết rượu vào một bồn tắm lớn trên tàu, rồi lấy ba thùng rỗng khui một lỗ nhỏ trên nắp, phủ bạt hình phễu để hứng nước mưa. Ba người cứ thế sống sót qua nhiều tháng liền, thi thoảng bổ sung bằng thịt sấy khô và một số đồ ăn dự trữ.Lại nói về Elizabeth, nửa năm về trước nàng còn tưởng mình phải chết vì bị mất máu và nhiễm khuẩn sau khi bị lũ ma xương khốn kiếp hiếp dâm tập thể. Nhưng may mắn cho nàng, Gia Công đã tìm được hòm thuốc kháng sinh và vật dụng y tế của bác sĩ phục vụ tàu. Sau hàng tuần liền chăm sóc, Elizabeth hồi phục lại và đã có thể làm những công việc nhẹ nhàng. Cũng bởi vậy mà Jennifer còn có một chút niềm hy vọng, và có thể bình tâm trở lại.…Lúc này, trên boong tàu rộng lớn…“Ủa! Anh nhìn xem đằng kia có gì kìa?”, Jennifer đang đứng ngắm trăng cạnh Gia Công chợt kêu lên, ngón tay đưa ra. Hắn căng mắt nhìn theo hướng cô chỉ, thấy một vài thứ đen sì, dập dềnh trôi nổi tiến về phía tàu. Mây trĩu nặng kéo theo một màn trắng to lớn kéo tới từ phía Đông…“Jennifer, em xuống dưới ngay đi! Báo cho Elizabeth đóng chặt buồng máy và khoang hành khách. Anh sắp xếp vài thứ rồi sẽ xuống sau!”Công hét to với Jennifer dù cô đang ở ngay bên cạnh. Rồi quay lại, hắn nhìn bám chặt lấy mặt biển phía xa, ánh mắt lộ vẻ nghiêm túc trầm trọng…(còn tiếp)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.