Em Về Miệt Thứ

Chap 55



Ngọc và Phương cùng rú lên. Phương rồi sau đó đến Ngọc gồng giựt người, hai cặp chân run bần bật. Cả hai quíu cả lưỡi chỉ ú ớ, mặt mũi trơn ngược… Nếu là người bình thường, nhìn hai cô lúc này chắc người ta sẽ rất sợ, chả biết là triệu chứng gì. Nhưng gã này khùng mà… gã đang chơi sướng… gã chả thèm quan tâm chi hết. Lúc gã đang nắc Ngọc bên dưới, Phương vung tay rời khỏi thân thể cô, nằm vật ra một bên thở dốc. Cuối cùng, Phương để mình chị Ngọc chống chọi với sự cuồng dâm của Năm Khùng. Gã chắc cũng đang hứng lắm. Phương quan sát thấy mặt mũi Năm Khùng lúc này nhìn ‘tinh anh’ hơn hẵng. Gã ôm chặt, không cho Ngọc giãy dụa. Gã cúi rạp người, chụp lấy cặp vú to của Ngọc, bóp chặt, vừa bú vừa bóp để giữ. Hông gã liên tục đập mấy cú như trời giáng… cuối cùng gã cũng ‘tới’. Gã ôm cứng dập Ngọc liên thanh mấy chục cái thì bắt đầu gầm lên như con hổ vồ mồi.– Ahhhhhhhhh! Sướng quá!!!Gã hét lên thống khoái. Ngọc cảm nhận luồng khí nóng hổi của gã bắn thẳng vào tận tử cung cô. Ngọc co giật liên tục chừng hơn mười lần thì dịu xuống. Năm Khùng vùi đầu trong ngực cô, vừa thở, vừa bóp bóp vú. Phương nằm kế bên thở không ra hơi, nhưng đột nhiên thấy cánh tay của Năm Khùng thò qua. Gã khùng bữa nay ‘khôn’ quá chừng, vừa vùi đầu vào vú Ngọc cũng không quên thò tay ra bóp vú cô nữa. Phương mặc kệ, cứ để cho gã làm gì làm, bóp gì thì bóp cho đã, cô cứ nằm đó thở dốc đầy sung sướng.Phương đang lim dim mắt thì đột nhiên thấy bàn tay Năm Khùng rời khỏi ngực mình. Cô mở mắt quay sang nhìn thì thấy chị Ngọc đã chủ động đẩy gã ra khỏi người, cho gã nằm vật sang một bên. Phương thấy gã nằm ngữa đầy thích thú, cây hàng của gã ướt nhem, chĩa thẳng lên trời, đầu cu còn vươn tinh trùng trắng đục. Ngọc quay sang nheo mắt nhìn Phương. Hai chị em nhìn bộ dạng của nhau mà mĩm cười. Ngọc không ngồi dậy, chỉ nhổm đầu nhìn từ lồn mình, tinh dịch chảy ra trắng đục. Ngọc tặc lưỡi:– Tiếc quá… biết vậy nãy biểu ảnh xuất tinh ngoài… cho em cùng hưởng luôn…Phương nghe vậy thì cười nói:– Ảnh không biết cái kiểu đó đâu chị ơi… hổng ấy mai mốt chị bày cho ảnh đi…Con Lu đang đứng dưới giường, thè lưỡi cứ nhìn nhìn, Phương kêu nó:– Thèm hả… lên đây liếm giúp cho sạch đi cưng…Nghe lời Phương, con chó nhào lên giường. Ngọc không ý kiến gì, còn thản nhiên dạng háng ra để cho con Lu vục mõm vào liếm dễ dàng hơn. Phương nhìn Ngọc cười nói:– Vậy cho sạch chị héng… đỡ phải tắm rửa…Ngọc gật gù ra vẻ đồng tình với Phương. Chợt cô hỏi Phương:– Em nè… tối có bận gì không? Ở đây chơi với chị nha…Phương hào hứng gật đầu, rồi lại chau mày đăm chiêu. Ngọc lại hỏi:– Chuyện gì vậy?– Dạ… không có gì… tại quần áo em để ngoài xe cũng ướt rồi… chắc em mang vô phơi khô để mai có cái mặc về…– Nãy em cũng mắc mưa hả… mà xe em để đâu…?– Bên kia con rạch đó chị, em cất ở đó…– Trời đất… em đi đường đó chi cho xa… sao không đi đường ở trước cửa nhà chị…– Em có biết đâu… tại thằng cha này chỉ sao em đi vậy thôi…Ngọc quay sang đẩy vai Năm Khùng nói:– Anh Năm này… chỉ con nhỏ cái đường chi cho khó vậy – Rồi cô quay sang Phương chỉ ra ngoài – Ở ngoài lộ có con đường mòn chạy vào trước sân nhà chị nè… nãy chị cũng để xe ngoài đó đó… mốt em có ghé nữa thì đi đường đó… đừng theo đường cũ nữa… mắc công…Phương nghe vậy thì nhỏm dậy, nói:– Thôi để em ra đó lấy đồ vô nha…Ngọc nhỏm dậy: – Để chị đi với em cho vui.Cô quay sang nhìn Năm Khùng: – Nằm đó ngủ đi… lát tụi tui vô… chơi tiếp… hihi…Cô nói rồi cùng nhìn Phương cười khúc khích. Một lần nữa, hai chị em lại tản bộ trở ra phía con rạch. Cả hai khá tâm đầu ý hợp nên nói chuyện với nhau rất vui. Lúc lội qua rạch, cả hai tranh thủ rửa ráy cho sạch mình mẫy luôn. Lúc Phương ra xe lấy đồ, Ngọc đề nghị:– Nè… hay là em đánh xe ra sân trước nhà chị luôn… để mai đi cho tiện…– Dạ… nhưng… ở đây có đường qua đó không chị…– Theo chị biết thì không đâu… phải vòng ra lộ lớn… mới có đường chạy vô.– Chậc… vậy thôi mất công quá…– Sao mất công?– Thì… chị em mình giờ như vầy… sao chạy ra đường…Vừa nói Phương vừa chỉ cái dáng vẻ trần truồng của hai chị em. Ngọc nhìn lại mới cười phá lên. Quả thiệt nãy giờ thoải mái quá, cứ tơ hơ vậy đi ra đi vào, hai cô đều quên khuấy đi ba cái chuyện áo quần luôn. Nhưng đột nhiên, mắt Ngọc sáng lên, cô nhìn Phương:– Em nè… bữa nay vui vậy… dám chơi trò này với chị không?Phương thắc mắc hỏi: – Trò gì chị?– Thì… chị em mình để vầy… rồi cứ chạy xe ra…Phương nghe vậy thì trợn mắt, cô nói:– Thôi đi… xung quanh đây vắng vắng thì được… ngoài đó… thôi… nguy hiểm lắm…Ngọc ra sức du dỗ cô:– Nhưng giờ tối rồi mà… sợ gì… em… em dám thử không?Phương nghe đề nghị của Ngọc thì thấy cũng hay hay… cô mới đầu còn sợ… nhưng về sau thì thấy… nó cũng hứng hứng sao đó. Ngọc động viên:– Không sao đâu… chạy vòng ra ngoài lộ chút xíu rồi lại vô đường mòn hà…Sau một hồi suy tư, Phương gật đầu đồng ý. Vậy là hai chị em để nguyên bộ dạng trần truồng. Ngọc ngồi sau để Phương cầm lái, từ từ chạy chiếc xe ra ngoài lộ. Gió thổi, lướt qua mái tóc… qua vóc dáng… mơn man trên cơ thể nõn nà của hai cô. Tay Phương run run… không phải vì cơn gió đêm… mà cũng vì quá hồi hộp. Cả hai lặng thinh để Phương mon men theo con đường mòn lằng ngoằng… mãi một hồi lâu mới ra ngoài lộ. Tim Phương đập thình thịch… lái xe mà mắt cứ ngó láo liên. Cô chạy theo hướng tay mà Ngọc chỉ. Ngọc chọc cô:– Lái xe thì lo lái đi… ngó qua ngó lại hồi hai chị em đâm xuống ruộng luôn kìa… hihi…– Em sợ quá chị… rủi có ai…– Hihi… thì em cứ chạy thôi… cho người ta rửa mắt chơi…– Chị hay quá ha… chị ngồi phía sau… chỉ em ngồi phía trước là lỗ thôi hà…Con đường tối thui, giờ cũng quá trễ nên chỉ có mình chiếc xe của Phương băng băng. Cô hỏi:– Tới ngã rẽ chưa chị… sao lâu quá…?– Từ từ… sắp tới rồi…Ngọc vừa nói tới đó thì có ánh đèn xe chạy ngược chiều. Phương hoảng hốt:– Ý chết… có người kìa chị ơi…– Bình tĩnh em… chạy đi… đừng sợ…Hai ánh đèn xe chạy vụt qua nhau. Phương chả biết người chạy ngược chiều kia có thấy gì không, chỉ nghe phía sau có tiếng thắng xe cái ‘éc’. Cô hỏi:– Chị… có chuyện gì vậy… chuyện gì vậy?– Hi hi… chắc mới chạy qua là đàn ông… bữa nay cha đó hên rồi… được em rửa mắt miễn phí.– Trời đất… vậy chết em rồi… ổng thấy rồi…– Thì sao chứ… nhanh vậy chưa chắc nhận ra đâu… em chạy đi… sắp tới chỗ quẹo rồi…Tay Phương run cầm cập, chỉ sợ có người chạy theo phía sau thôi. May sao đi một hồi cũng tới chỗ quẹo… từ chỗ này con đường mòn tuy nhỏ nhưng chạy có phần dễ dàng hơn. Chẳng mấy chốc đã tới căn nhà nhỏ của Ngọc. Căn nhà nằm giữa đồng không mông quạnh. Phương chạy tới đậu xe cạnh bên chiếc xe của Ngọc ngoài sân. Cô trách:– Chị này… xí gạt em… xa muốn chết mà biểu gần…– Hihi… vậy mới vui chứ… con nhỏ này… có vậy mà nhát quá hà…Phương lần đầu làm chuyện này, cô sợ đến nỗi nổi hết da gà, hai vú săn thít lại, nhọn hoắc. Ngọc sờ vú cô mà cười, còn chọc:– Trò này vui lắm… lúc ở đây… chị cũng hay chơi vậy đó…Phương lắc đầu với kiểu của Ngọc. Cô nghĩ bụng xung quanh đây toàn tụi tù, giang hồ, dâm dục không hà… không cứ nghĩ vắng vẻ… chơi kiểu này miết cũng có ngày sẽ giáp mặt đám tù đó chứ chẳng chơi.Lúc Phương và Ngọc đẩy cửa vô nhà, Năm Khùng chắc đang nằm thiu thiu trên giường thấy vậy thì hốt hoảng ngồi bật dậy. Ngọc chủ động nói:– Đừng sợ… tụi em đây nè anh Năm…Năm Khùng thấy hai cô đi vào từ cửa trước thì ngạc nhiên:– Ủa… hai cô… sao lại?Phương có ý trách gã ta:– Tại anh đó… chỉ đường tầm bậy tầm bạ… làm mệt muốn chết hà…Năm Khùng ngẩn tò te. Ngọc đẩy vai Phương cười nói:– Em đó… trách ảnh làm gì… ảnh có biết gì đâu…Phương nghe vậy mới gãi đầu, ngớ người ra. Năm Khùng ngẩn dậy cứ hỏi hai cô miết. Thấy vậy, Ngọc bèn hỏi gã ta:– Nè… anh đói chưa… ăn gì không?Năm Khùng gật gật đầu. Ngọc nói với Phương:– Ăn gì nha em… để chị vào bếp làm…– Dạ… để em phụ chị…– Uhm – Ngọc quay sang chỉ con Lu và cả Khùng – Còn cả hai… ở đó đi… chờ đồ ăn…Sau bếp nhà Ngọc dù nhỏ nhưng tích trữ khá nhiều đồ ăn. Phương không khỏi ngạc nhiên khi thấy Ngọc có cả tủ lạnh nữa. Vậy mới biết coi thế chứ Ngọc cũng là một người có điều kiện lắm. Phương lấy quần áo của mình, giặt sơ rồi phơi lên, sau đó phụ Ngọc dọn thức ăn cho cả bọn cùng ăn. Con Lu được cho một tô thức ăn đầy ắp. Năm Khùng và hai cô thì dọn lên bàn ăn. Biết gã bao lâu, lần đầu tiên Phương thấy gã ăn. Nãy giờ chịch cũng hai chặp rồi, gã có vẻ đói nên ăn như hổ, ngấu nghiến không chút gì lịch sự. Hai cô nhìn chỉ biết cười thôi. Phương nói:– Vậy chắc… mai mốt… chị nuôi ảnh luôn quá…– Uhm… chắc vậy… nhưng cha này khó biết lắm em ơi… hở ra chút xíu là đi đâu mất dạng… nói nhiều khi chả cũng không hiểu… không biết có chịu ở với chị không nữa… à… mà nè… còn con Lu… hổm rày nó ở với em phải không?– Dạ… nhưng giờ nó theo chị về vậy rồi… chị cứ nuôi nó đi…– Ừ… cứ ở đây… cũng gần mà… mốt có gì em cứ ghé… chị thấy nó cũng thích em lắm đó…– Thiệt hả chị… mốt chắc em ghé chị thường xuyên quá…– Vậy đi… đó giờ chị cũng ở có một mình hà… gặp em hợp ý vậy… chị vui lắm…Hai chị em đang nói chuyện thì Năm Khùng đứng lên:– No rồi…Ngọc chỉ tay về phía giường rồi nói với gã:– Vậy ra đó nghĩ đi…Phương nói thêm:– Nghĩ xíu đi… lát… lát cho chơi tiếp…Rồi cả hai lại nhìn nhau cười rúc rích. Năm Khùng để mặc hai cô vừa ăn vừa xì xầm to nhỏ với nhau, gã ra giường ngã lưng nghĩ ngơi nữa. Năm Khùng nằm thiu thiu. Gã ngắm hai cô gái xinh đẹp vừa ăn vừa trò chuyện. Gã thấy cuộc đời gã bữa nay sung sướng quá, cảm giác cực kỳ thoả mãn như được lên tiên vậy. Gã ngủ được chút xíu, chừng đến khi giật mình dậy thì đã thấy hai cô cùng leo lên giường kế bên gã. Năm Khùng ngồi dậy giữa cả hai. Gã nhìn sang hai cô thì thấy mỗi cô đang bận một cái váy ngủ. Nói là có bận đồ vậy thôi chứ thực chất Năm Khùng thấy hai cái váy đó cũng mỏng le mỏng lét, gã cũng nhìn thấy vú, thấy thân hình như lúc hai cô khoả thân thôi. Năm Khùng chợt hỏi:– Ăn xong rồi hả?Ngọc mĩm cười nói:– Ừ… giờ mình chơi nha…Năm Khùng gật gù hào hứng, giọng điệu không chút mệt mõi:– Chơi… chơi đi… nhưng mà…Phương hỏi gã: – Sao vậy anh?Gã hỏi: – Sao tự dưng…?Gã vừa hỏi vừa chỉ chỉ vào váy hai cô mặc. Phương nhìn xuống rồi đáp:– Ý anh hỏi sao tự dưng mặc đồ đó hả… cái này là của chị Ngọc cho mượn đó… mặc cái này… chơi vẫn được mà… anh thấy hai đứa tui mặc vậy đẹp không?Gã gãi đầu cười cười: – Không biết nữa… nhìn… nhìn ngộ ngộ…Năm Khùng không biết phải nói thế nào, nhưng hai cô ăn mặc thế này, trông còn sexy hơn cả lúc khoả thân hoàn toàn đó chứ. Phương thấy chị Ngọc quả rất nhiều kinh nghiệm khi rủ cô mặc bộ áo ngủ này, chắc là sẽ kích thích gã Năm Khùng thêm nữa cho coi. Ngọc nhìn qua Phương nháy mắt ra hiệu, rồi cô nói với Năm Khùng:– Rồi… giờ chơi thôi… nào… anh chàng khổng lồ đâu rồi…Ngọc nói vậy mà Năm Khùng trợn mắt, gã không hiểu cô ta đang muốn nói về con cu của mình.– Nó nè chị… giờ cứng ngắt rồi nè… – Phương cười khúc khích vừa chỉ tay vào khúc thịt to tướng của gã.Năm Khùng chống tay ngồi hơi ngã ra sau. Phương và Ngọc mỗi người một bên, giờ đều cùng cúi mặt xuống chỗ con cu của gã. Ngọc há miệng ra trước, ngậm lấy dương vật Năm Khùng điêu luyện như thể đang mút một cây kem mát lạnh thơm ngon. Tiếng chùn chụt vang lên bên dưới là mỗi lần gã ngữa cổ hít hà. Phương thấy Ngọc rất giỏi, nhưng cô cũng không chịu thua. Cô rời khỏi bên hông gã, tiến ra ngồi sát sau lưng Năm Khùng. Cô đẩy người ngồi áp sát, cho hai vú mình chà sát trên lưng gã, làm điểm tựa cho gã ngã ra sau. Phương vòng tay, vuốt ve kích thích hai núm vú của gã, trong khi chà chà cặp vú mình trên lưng gã. Mặc dù có mặc cái áo ngủ, nhưng lớp vải áo quá mỏng, không ngăn nổi sự tiếp xúc da thịt của cô và Năm Khùng. Hơi thở thơm tho của Phương phả vào tai Năm Khùng làm gã rùng mình. Cô lấy tay xoay đầu ra sang một bên, há miệng đớp lấy lưỡi gã, trao cho gã nụ hôn nồng cháy. Ngọc và Phương người đánh trên, kẻ đánh dưới cùng dắt tay gã khùng vào chốn thần tiên.Ngọc bú gã một hồi chán chê, đến khi con cu Năm Khùng ướt đẫm thì cô ngồi lên vào lòng gã. Cô choàng tay vào cổ gã, vén váy, người hơi nhích người lên cho dương vật gã canh ngay âm hộ mình. Cô hạ người xuống cho dương vật gã cắm thẳng vào âm hộ mình. Phương thấy Ngọc thở phào sung sướng, rồi sau đó cả thân hình cô nhấp nhô lên xuống. Cặp vú thanh xuân đẩy đà đầy sức sống liên tục nẩy nẩy lên trước mặt gã khùng, lấp ló sau làn vải áo ngủ mỏng tang. Phương ở phía sau thấy gã khùng đang dựa vào vú mình mà hai mắt cứ nhìn ngực Ngọc đăm đăm. Thấy vậy cô bèn đưa tay ra trước, lật cả váy của Ngọc lên, để hai ngực lòi ra trước mắt gã. Năm Khùng thích lắm, vội đưa tay lên chụp chụp, mặt áp vào vú Ngọc liền. Để tiện hơn cho gã, Ngọc cũng tuột luôn đại cái váy ra, nhanh chóng khoả thân trở lại. Cả ba nhập cuộc dễ dàng. Ngọc thở hổn hển nhấp nhô trên người Năm Khùng. Cô nhấp một hồi thì rên rõ to ngả người ra phía sau lồn cô co bóp thật nhanh siết vào dương vật gã. Phương thấy vậy thì ở sau lưng Năm Khùng, nói:– Mệt rồi héng… đến lượt em…Phương phụ đỡ chị Ngọc rời khỏi người gã khùng rồi ngồi thế vào chỗ. Cô cũng giống như Ngọc, phi hùng hục trên người Năm Khùng cho đến khi gục ngã trên người của gã.– Chết mất… hai chị em mình chịu thua ảnh mất.Phương lăn người sang nằm song song với Ngọc, nhìn nhau cười thoả mãn. Lồn hai cô đều đỏ chạch, ướt nhem tương phản với làn da trắng bóc của cặp đùi. Gã khùng ngồi dậy, nhìn trừng trừng vào cả hai cô, như thể muốn nuốt chửng cả hai cùng một lúc. Hai cô gái xinh đẹp dang rộng hai chân ra chờ đợi. Thế rồi lần lượt thân hình cao lớn của Năm Khùng phủ phục lên cơ thể của từng cô, từng cô một. Gã chơi cô này chán, rồi quay sang chơi cô kia. Dương vật gã thúc liên hồi như trống trận vào lần lượt cả hai cái lồn. Thân thể hai cô như nhàu nhĩ, bầm dập trước sức mạnh của gã khùng. Cả hai cứ lần lượt lên đỉnh trong khi gã khùng vẫn vững chải như đá tảng. Những lúc này, gã thực sự đã làm chủ cả hai cô. Gã đè, gã nắc, gã lật hai cô nằm sấp, nằm ngữa tuỳ ý của mình. Hai cô gái ngoan ngoãn hết thảy đều chiều theo ý gã, để cây hàng to lớn chạy hết công suất luôn. Năm Khùng bắn tinh tràn cả lồn của cả hai. Tinh dịch trắng như sữa của gã rót đầy cả hai cái lồn sâu thẳm. Năm Khùng xuất tinh xong, cũng nhanh chóng lấy lại sức, lại lao vào cày ải trên thân hình đầy sức sống của Ngọc và Phương. Ba thân hình trần truồng quấn chặt lấy nhau không muốn rời, da thịt chà xát với nhau hết lần này lẫn lần khác đến khi rã rời. Trong cuộc chơi điên cuồng đó, con Lu nhiều khi cũng ké vài cái, nhưng nhìn chung phần lớn cũng chỉ trông cậy vào sức của Năm Khùng thôi. Con chó chịch được chắc chừng hai lần nữa rồi nằm im re trên đất ngủ ngon, mặc cho ba con người tiếp tục tìm khoái lạc trên giường. Năm Khùng cày cuốc trên người hai cô mãi miết đến khi gà gáy sáng mới thôi. Hai cô gái giờ như hai tấm mền rách, bị gã thụt tả tơi. Cả hai ngoan ngoãn cuộn người nằm gọn hai bên trong vòng tay của gã, cùng gối đầu lên vai gã. Năm Khùng thở phào, đến khi ánh nắng chói chang của buổi sớm mai chiếu vào nhà thì gã mới chìm vào giấc ngủ.……………………………………………………………………Hai chị em Ngọc và Phương mặc dù cũng quần nhau với Năm Khùng cả đêm nhưng khi nắng lên cao thì cũng lần lượt thức dậy chứ không ngủ tiếp được. Được gã khùng với dương vật khổng lồ thoả mãn cho dục vọng suốt đêm nên cả hai hầu như không lấy gì mệt mõi mà nhìn còn tươi tắn căng tràn sức sống hơn nhiều nữa đó chứ. Nói là chơi suốt đêm qua nhưng thực chất giữa chừng có khi mệt quá mỗi cô cũng ngủ được đôi chút, mệt là mệt cho gã khùng thôi vì nhiều khi các cô ngất đi mà gã vẫn còn hăng hái thông lồn các cô. Hai cô tắm rửa sạch sẽ rồi Ngọc còn rủ Phương ra ngoài ăn sáng. Mặc dù trong nhà vẫn còn thức ăn nhưng Ngọc cũng lười nấu lắm, ra ngoài ăn uống thoải mái hơn. Quần áo của Phương phơi tối qua giờ vẫn chưa khô nên phải mượn tạm của Ngọc mặc đỡ mà đi ra ngoài. Phương đi với Ngọc nói chuyện vui vẻ lắm, toàn nói về ba cái chuyện sinh lý thôi nhưng rất hào hứng và hợp nhau, cả hai cứ cười suốt thôi. Lúc ăn sáng xong, chạy xe về đến cửa nhà Ngọc thì Phương có điện thoại của Đạt gọi. Phương đứng ngoài cửa nói chuyện điện thoại với Đạt trong khi Ngọc vào nhà đổ đồ ăn ra cho con Lu ăn. Đạt lại gọi hỏi cô về lời đề nghị ngày hôm qua của cậu ta. Hôm qua Phương chưa từ chối hẵng mà chỉ nói cậu ta là để cô suy nghĩ thêm thôi cho nên bữa nay Đạt lại gọi nữa. Đạt có vẻ rất hăng hái mà Phương thì lần lựa mãi nên nói chuyện mãi cũng không xong. Phương đành nói với Đạt là cô đang ở ngoài lát nữa về nhà sẽ nói chuyện tiếp. Phương cúp phone đi vào nhà thì đã thấy Ngọc đang vuốt ve con Lu. Ngọc hỏi cô:– Sao vậy em? Có ai gọi mà sao thấy em căng thẳng vậy?Phương thở dài đáp:– Không có gì đâu chị ơi… có anh chàng… rủ em đi Sài Gòn chơi mấy bữa mà…– À… nghe hấp dẫn đó nha… mà hình như chị thấy em không hào hứng lắm thì phải…– Dạ… em… em thấy sao sao đó…– Sao vậy… bộ em không thích anh chàng đó sao…– Cũng không phải… tính ra thì… cũng trẻ… mặt mũi dễ nhìn… chuyện đó… cũng mạnh mẽ…– Hihi… vậy còn muốn gì nữa…– Nhưng… em chưa đi Sài Gòn bao giờ… em sợ…– Con nhỏ này… có gì đâu mà sợ dữ vậy?– Em nghe nói trên đó phức tạp lắm… em sợ bị lừa…– Toàn là lời đồn thôi hà… em đừng tin… nhìn chị nè… chị cũng là người Sài Gòn đó thôi… có sao đâu… em chưa biết Sài Gòn bao giờ thì nhân dịp này đi chơi cho biết… chứ sợ sệt mấy chuyện vớ vẩn đó làm gì…Phương thấy chị Ngọc khuyên vậy cũng có lý, cô ngồi thừ đó suy ngẫm. Ngọc nhìn lịch rồi tiếp:– Qua giờ nghe em kể hình như cả mùa hè này em cũng chưa đi đâu chơi mà… chị thấy giờ mà em đi Sài Gòn chơi độ tuần lễ về thì vừa đúng rồi… vô đầu giữa tháng 8 tụi nhỏ bắt đầu tựu trường rồi… tụi mình thì bận từ đầu tháng… không có thì giờ đâu em…Ngọc nhắc Phương mới nhớ mùa hè sắp trôi qua, cô lại sắp gặp học trò mới, trở lại với công việc bảng đen phấn trắng hằng ngày nữa rồi. Phương gật gù:– Em đang rối trí vụ này… nay gặp chị… hihi… mới thông được…– Vậy mới được chứ… đi chơi cho vui đi cưng…Phương nói thêm vài câu nữa thì đứng lên tạm biệt Ngọc ra về. Quần áo ướt của cô vẫn để tạm chỗ của Ngọc, ít bữa Phương qua lấy cũng được. Trước khi về, cô xoa đầu con Lu chia tay nó. Cô nhìn qua giường, thấy Năm Khùng nãy giờ vẫn ngủ khò, quên hết cả trời đất. Dương vật của gã ỉu xìu, nằm thun gọn giữa chùm lông cu trông tội nghiệp. Ngọc cũng nhìn gã, nói:– Để chị đánh thức ảnh dậy… ăn uống gì đó… cũng trễ rồi… ngủ miết cũng đâu được…– Đúng đó chị… gọi ảnh dậy đi… anh Năm vô tình gặp lại chị cũng là may mắn của ảnh… giờ có người chăm sóc ảnh rồi…– Chị không ngại việc đó… thấy ảnh cũng tội… nhưng không biết cái kiểu hay đi lang thang vậy, rồi có chịu ở với chị không đó chứ…Phương đẩy vai Ngọc đùa giỡn:– Chịu… ở với chị được sướng… ngu gì ảnh không chịu…Ngọc cũng đáp lại:– Hihi… ừ… sướng… không biết ai sướng hơn ai…– Phải đó… nhưng chị cũng đừng xiết quá… nhiều khi ảnh sợ… trốn thiệt đó… ngày xưa em từng kinh nghiệm một lần vậy rồi…– Yên tâm đi… chị biết mà cưng… thôi… về cẩn thận nha hông… có gì nhắn chị hay…Phương gật đầu chào tạm biệt Ngọc rồi ra về. Lúc loay hoay ở ngoài xe, cô liếc mắc nhìn vào trong cửa thấy Ngọc lay hoài mà Năm Khùng vẫn không dậy. Lúc Phương đề máy xe chạy thì còn kịp thấy cảnh Ngọc đang cúi đầu, mút mút con cu cho Năm Khùng. Cô mĩm cười nghĩ bụng Ngọc quả là rất thông minh, gọi thằng lớn không dậy thì gọi thằng em dậy, thể nào Năm Khùng cũng không thể ngủ tiếp được.Trên quãng đường chạy về Thứ Mười Một, Phương suy nghĩ rất nhiều, đắn đo rất nhiều về lời đề nghị của Đạt và lời khuyên của chị Ngọc. Ngẫm lại cô thấy mình cũng đã lo lắng quá nhiều cũng không hay lắm. Phương thấy mình cứ xem như đây là một dịp để đi du lịch cho biết đó biết đây. Năm ngoái thì đi chơi biển với Cường, năm nay tưởng thế nào thì lại được Đạt mời đi chơi, xem chừng số phận của Phương vẫn chưa hẩm hiu cho lắm. Phương chạy về đến phòng, vừa vào đến nơi chưa kịp làm gì thì đã chủ động gọi lại cho Đạt. Chuông điện thoại vừa reo có một tiếng thôi là cậu ta bắt máy liền lập tức. Lúc Phương ngần ngừ nói đồng ý với đề nghị của cậu ta thì Đạt như muốn hét lên trong điện thoại. Đạt nói cậu ta rất vui, đây có thể xem như là món quà mà Đạt dành để cảm ơn Phương vì đã giúp cậu ta ôn luyện thi Đại Học. Sau đó cả hai bàn bạc đến chuyện đi lại. Đạt dặn Phương thu xếp rồi buổi tối đón chuyến xe đêm lên Sài Gòn luôn. Sớm mai Đạt sẽ canh đón cô ở bến xe. Phương hỏi có cần chuẩn bị gì không thì Đạt nói gạt đi, biểu cô chỉ cần mang hành lý gọn nhẹ thôi, không cần mang theo quá nhiều thứ.Nói chuyện với Đạt xong thì Phương lại chủ động gọi thông báo cho chị Ngọc. Phương nói chuyện với chị ấy mà ở đâu dây bên kia cô toàn nghe Ngọc thở, rên rĩ, rồi lại tiếng da thịt chạm vào nhau phành phạch. Ngọc không cần nói Phương cũng thừa hiểu chắc là chị ấy lại đang bận hành sự với Năm Khùng rồi nên cả hai không thể nói gì nhiều hơn. Ngọc chỉ kịp chúc Phương đi chơi vui vẻ rồi cúp máy cái rụp. Suốt ngày hôm đó Thu có gọi cho Phương hẹn cô đi chơi nhưng Phương từ chối. Cô cũng không báo chuyện mình đi Sài Gòn chơi cho Phương mà chỉ nói dối là mình về Cần Thơ với mẹ độ một tuần rồi trở lại. Phương nghe lời Đạt dự định không mang theo nhiều hành lý nên không cần chuẩn bị gì nhiều, cả ngày hôm đó chỉ nằm thừ ở nhà, hồi hộp nghĩ về chuyến đi sắp tới. Đạt ở Sài Gòn đã chủ động thu xếp hết mọi chuyện cho Phương nên thực chất cô cũng chả phải nhọc công gì hết. Cậu ta đặt xe giường nằm, rồi còn hẹn giờ cả xe trung chuyển để đưa Phương đi từ Thứ Mười Một ra bến xe nữa. Phương tranh thủ cả ngày nghĩ ngơi, dưỡng sức sau một đêm dài chiến đấu với Năm Khùng. Đến tối cô thu dọn phòng ốc, nhà cửa rồi xách balo lên cứ thế mà đi thôi. Phương cũng hay đi xe đò từ Cần Thơ xuống Miệt Thứ nên cũng không gặp trở ngại gì với chuyện đi xe. Thêm nữa, xe Đạt đặt cho cô đi là xe giường nằm loại xịn, có thể ngã lưng ngủ thoải mái nên cũng không mệt mõi chi hết. Đạt rất chu đáo, Phương đi đến đâu là cậu ta gọi cô đến đó, ân cần hỏi hang coi cô có mệt không, biểu cô nghĩ ngơi nhiều vì hành trình xe chạy từ dưới đó lên Sài Gòn cũng khá xa, phải chạy suốt đêm tới sáng mới tới.Suốt quãng đường đi từ khi xe xuất bến, không hiểu sao Phương không thể ngủ được. Cô bật cái ghế lên rồi ngã người ngắm cảnh chiếc xe lướt qua màn đêm. Cả Miệt Thứ ban đêm yên ắng, chỉ có bóng tối phủ trùm trên cả thiên nhiên bao la. Trái với vẻ ngoài yên tĩnh đó, nơi bóng đêm cũng có lắm câu chuyện phấn khích, hấp dẫn đang diễn ra mà Phương cũng may mắn đã từng nếm trải. Mới đêm qua thôi, cũng giờ này Phương còn vùi đầu vào những đam mê xác thịt, nhầy nhụa, kích thích bên người bạn tình sung sức, giờ lại ngồi đây trên xe để lướt qua màn đêm bao la. Xe xịn, máy lạnh chạy rất êm. Chỉ có thi thoảng đi qua mấy cây cầu cao thì hơi tưng tưng chút thôi, còn lại rất chi là thoải mái. Chắc có lẽ do Phương đã ngủ cả ngày hôm nay rồi nên đến giờ hai mắt cứ thao láo không chợp lại được. Tài xế chạy được một đoạn thì tắt đèn trên xe tối thui, còn mở nhạc du dương cho khách dễ ngủ nữa. Đó giờ Phương có đi xe thì cũng là loại xe ghế ngồi, ít đi xe giường nằm nên cũng hơi lạ lẫm. Đạt rất khéo, cậu ta đặt cho Phương một giường nằm sát cửa sổ, ở tầng dưới để cô đỡ mắc công leo trèo lên trên. Tuy nhiên do Phương quyết định hơi trễ nên Đạt đặt chỗ cũng khó, chỉ còn có giường ở gần cuối xe thôi. Phương thấy vậy cũng tốt lắm rồi nên cũng chẳng phàn nàn lời nào với cậu ta cả.Trên xe tắt đèn tối thui, nhiều khi muốn thấy đường phải nhờ vào những ánh đèn le lói nơi chiếc xe lướt qua. Mới đầu Phương chỉ ngồi thẩn thờ ngắm cảnh màn đêm, lúc sau bất giác tự nhiên cô cảm thấy có gì đó hơi nhồn nhột. Không phải là cảm giác bị ai đó sờ mó, cái cảm giác này của con gái rất đặc biệt, nhất là khi có ai đó cứ ‘tăm tia’ nhìn mình, tự nhiên sẽ cảm thấy gai gai và cảm nhận được điều đó. Phương đưa mắt một lượt nhìn quanh xe, thấy mấy người nằm giường kế bên, phía trước, phía sau đều gục đầu ngủ hết. Cô chỉ bất ngờ nhận ra khi ngước nhìn lên. Khi cô quay lên nhìn dãy giường tầng trên, tự nhiên thấy người nằm bên trên xoay đầu, kiểu như là vừa đổi tư thế vậy. Cô quay đầu nhìn ra ngoài đường trở lại, nhưng mắt cố gắng liếc nhìn lên, lần này thông qua ánh phản chiếu mờ mờ trên tấm kiếng. Rõ ràng người nằm ở giường trên đang nhìn cô trân trân. Nhận ra điều đó, Phương mới chợt ngó lại mình. Cô giờ đang mặc một cái áo thun hai dây, quần jean cũng khá kín đáo. Bên ngoài thậm chí Phương còn khoác một cái áo khoác nữa. Tuy nhiên nãy giờ cô ngồi xe, chưa kéo áo khoác kín lại thôi. Cô giật mình nhận ra, từ góc độ của người nằm ở giường trên mà tia xuống lúc này có thể nhìn rõ một phần bầu ngực căng đầy của cô. Khi phát hiện ra điều đó, Phương thấy ngượng đến đỏ mặt. Cô tự trách mình nãy giờ thiếu ý tứ quá, để người ta địa hàng cả buổi mới nhận ra. Nhìn qua tấm kính mỗi khi có ánh sáng đèn đường thoáng qua, cô kịp nhận ra đó là một người đàn ông. Người này chắc cũng còn trẻ thôi. Khi Phương quay đầu ra nhìn đường trở lại, người này vẫn ngó hai bầu vú của cô suốt. Cũng tại lâu rồi không gặp Đạt, cô muốn ngày mai mặc đồ đẹp đẹp chút cho cậu ta vui nên mới mặc cái áo thun hai dây này, biết vậy Phương mặc cái áo thun kín mít cho xong. Phương lấy tay định kéo dây kéo khoá kín cái áo khoác lại, nhưng giữa chừng cô dừng lại. Phương nghĩ, vú của cô chắc chắn không bì nổi với chị Ngọc rồi, nhưng nhìn cũng ‘ngon’ lành lắm đó chứ. Áo ngực làm cho hai bầu vú ép lại thành khe sâu hun hút, hỏi chi mà cái người nằm trên kia không bị thu hút cho được. Phương suy nghĩ vài giây rồi tặc lưỡi. Thôi kệ, nếu cô kéo áo kín lại thì chắc người ta sẽ thất vọng lắm, vậy cũng tội. Thay vì vậy cô cứ xem như không biết gì, cứ để người ta ngắm nghía chút cũng đâu chết thằng Tây nào. Người ta có ngó, cũng ngó được có một phần vú của Phương thôi chứ đâu phải hở hang gì cho lắm. Kệ, Phương nghĩ thế nên cứ để tự nhiên.Mặc dù đã quyết định để yên như vậy cho người ta ngắm nghía, nhưng lắm khi rắn mắt Phương vẫn liếc liếc con mắt, quay ngó lên trên xem người ta có vẫn đang nhìn ngắm cô hay không. Cô ngồi yên chút xíu rồi lại quay ngước lên nhìn. Lần này Phương nhìn trực diện và thật bất ngờ cô đụng ngay ánh mắt của người đang ngắm cô. Lần này hắn ta không thèm dấu mặt quay đi nữa mà nhìn trực diện cô. Cái nhìn như xuyên thấu tâm cang đó của hắn ta làm Phương đỏ mặt. Cô lại e thẹn quay đi lần nữa. Nhưng lúc quay đi, cô chợt nhớ lại hình như mình vừa nhìn thấy gì. Cô quay lại nhìn lần nữa để khẳng định. Trời ơi, tên kia thực sự rất biến thái. Vừa nằm ở trên ngó xuống nhìn vú Phương mà… mà còn vừa móc dương vật ra thủ dâm. Hành khách xung quanh đã ngủ khò hết rồi, chắc chỉ mỗi mình Phương và hắn ta còn thức giấc thôi nên hắn mới gan như vậy. Mới đầu, Phương có cảm giác ghê ghê, tởm tởm, nhưng rốt cuộc càng lúc cô lại càng thấy tò mò hơn là cảm giác ghê sợ. Cha nội nằm giường trên dâm thiệt, hắn thừa biết Phương ngó lên nhìn hắn vậy mà hắn vẫn không chịu dấu cây hàng đi. Mặt hắn đỏ đỏ, hai mắt nhìn trực diện Phương. Bất giác, mọi sự chú ý của cô đều dồn vào hắn. Bất giác, Phương thấy nóng bừng cả người. Có lẽ, cái cảm giác bị người ta địa hàng thế này, nó phê pha không kém gì cảm giác lúc bị người ta chịch cả. Tự dưng, Phương thấy… thấy nó sao ấy. Phương cũng không hiểu nổi mình, cô kéo bung cái áo khoác ngoài ra tự nãy giờ rồi, phần thân trên quyến rũ của cô phơi phơi ra hẩy hẩy. Phương hơi ngần ngừ, nhưng cảm giác cô muốn làm một cái gì đó nữa. Phương kéo cái cổ áo rộng rộng của mình xuống, lộ ra thêm một phần cặp vú của mình nữa. Cô tuột áo xuống đến chỗ núm vú thì dừng, vì dù sao cũng còn vướng cái áo ngực bên trong. Vậy chắc cũng được rồi, ở góc độ của hắn ta chắc cũng nhìn được gần hết phần vú của cô rồi. Cặp vú của cô nữa kín, nữa hở gần như muốn nhảy xổ ra ngoài. Phương ngó lên nhìn, mấy động thái của cô chắc làm hắn ta kích thích mạnh. Cô thấy hắn ôm dương vật mình sụt mạnh thêm. Cảnh tượng này càng lúc càng kích thích Phương quá thể. Giờ cô và người nằm ở trên đã trực diện với nhau luôn rồi. Phương kéo vú mình lên đến vậy rồi mà thấy hắn ta vẫn sụt mạnh, chưa thấy ra. Phương nhìn quanh, rồi cô hồi hộp làm thử. Cô đang mặc áo hai dây nên áo ngực cô mặc không có loại dây đeo vai vì như vậy sẽ lộ ra dây áo ngực, nhìn không đẹp. Áo của cô chỉ đeo ngang thôi nên khi Phương nín thở, kéo mạnh một cái là cái áo ngực tuột xuống bên trong cái áo thun hai dây. Cô liếc nhìn qua lại rồi chốt hạ, cô lật hai bên áo thun xuống, lần này móc nguyên hai cặp vú chìa ra luôn. Vừa mân mê cặp vú, cô vừa nhìn quanh tứ phía để chắc rằng không ai nhìn thấy nữa cả. Cô thấy người nằm trên có vẻ rất thèm thuồng, thỉnh thoảng hắn còn đưa lưỡi ra nữa. Cặp vú của Phương nhìn hết sức khiêu gợi. Cô thấy hắn ta sụt càng lúc càng mạnh hơn. Rồi cô thấy thấy hắn giần giật, còn thoáng thấy tinh dịch của hắn xịt lên một tia nhỏ nhỏ nữa. Khi tinh dịch hắn xịt ra, Phương không dám nhìn nữa. Cô chỉ còn nghe tiếng lục đục mà thôi. Cô nghĩ chắc là hắn ta đang hối hả lau dọn chiến trường.Phương kéo áo thun, và cả áo khoác ngoài lên để che đi cặp vú của mình trở lại. Cô cũng liếc nhìn lên mấy lần, thấy hắn ta không còn địa cô nữa nên Phương cũng không phản ứng gì. Khi tài xế dừng xe ở trạm dừng chân cho hành khách nghĩ giữa đêm thì Phương cũng lẹ làng đi xuống. Cô đi vào vệ sinh cũng đồng thời mặc lại áo ngực cho chỉnh tề. Giữa đêm khuya, cô không muốn ăn, muốn uống gì hết nên chỉ ngồi thừ ở trạm dừng chân. Cô đang nghĩ vẩn vơ thì từ đâu, một người thanh niên bước lại gần. Hắn ta để lon nước ngọt ướp lạnh ngay trước bàn của cô. Khi cô còn ú ớ chưa biết gì thì hắn ta đã quay đi. Hắn không quên ngước lại, nháy mắt nhìn Phương một cái rồi chợt nói với cô:– Hồi nãy… cảm ơn người đẹp nha!Phương đỏ mặt nhận ra người thanh niên này chính là người nằm trên địa vú cô và tự thủ dâm khi nãy. Những tưởng hắn ta đưa lon nước ngọt rồi sẽ kéo ghế lại ngồi nói chuyện với Phương nhưng cô thấy hắn bỏ đi một nước, đi thẳng ra khỏi trạm dừng chân luôn. Khi Phương lên xe trở lại thì không thấy hắn đâu nữa, chắc khi nãy hắn ta đã xuống xe luôn ở trạm dừng chân rồi. Ngó kỹ thì hắn ta cũng… cũng là loại dâm dục quá đó chứ… thậm chí còn có chút biến thái nữa… chỉ có cái… mặt mũi cũng sáng sủa… nhìn không đến nổi nào. Đoạn đường tiếp theo lên Sài Gòn cô kéo áo khoác kín cổ, vừa ngủ vùi trên xe vừa nhớ lại những giây phút kích dâm vừa qua.** *(còn tiếp)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.