CHUYỆN GÌ CŨNG CÓ THỂ XẢY RA, Ở ĐÂU ĐÓ!...

NĂM MƯƠI HAI​



NĂM MƯƠI HAI​Thời gian làm bạn đồng hành với cuộc sống con người. Vui, buồn, sướng, khổ … gì gì vẫn có thời gian đi bên cạnh… Cuộc sống và công việc, tình người và tình yêu cũng song hành cùng với thời gian…Thể An rồi cũng có bầu. Cô mệt mỏi, ốm nghén vật vã suốt mấy tháng đầu thai kỳ… Cô có bầu, cô cực khổ đã đành mà Trung cũng chẳng bình yên hơn. Cậu cũng phải ở bên cạnh cô để vỗ về, an ủi cô… Cũng còn may là Ngọc Nhẫn thường hay lui tới, chăm sóc, an ủi cô như một người chị… Dù sao thì khi là một cô gái vừa qua tuổi dậy thì cô đã giúp chăm sóc mẹ Ngọc Kiều có bầu một hơi ba đứa em, nên kinh nghiệm chăm sóc bà bầu của Ngọc Nhẫn chỉ thiếu có cái bằng chuyên môn của y bác sĩ sản khoa… Rồi may nữa là trong thời gian bầu bì của Thể An còn có Lệ Huyền và mẹ con Lệ Thy cũng thỉnh thoảng bay lên thăm cô… Những lúc như vầy, nhìn thấy Thể An có vẻ tươi hơn và cô đã cười được…Cứ lên xuống chăm sóc cho Thể An riết vầy cho đến ngày cô đau bụng phải vô bệnh viện khám và chờ sinh nở thì mới có thêm chuyện vui… Là Lệ Thy lại dính bầu… Mấy người phụ nữ cứ xầm xì to nhỏ với nhau rồi nhìn Trung cười làm cậu thiếu điều chỉ muốn đất dưới chân nứt ra để chui xuống cho thoát nạn… Tranh thủ một lúc trên hành lang bệnh viện vắng người, bà Lệ Huyền bồng cháu ngoại đi mua đồ em bé cho Thể An, Ngọc Nhẫn thì chạy về nhà lấy thêm áo quần cho bà bầu… Trung kéo Lệ Thy ngồi xuống cái ghế kê dọc hành lang, cậu cự nự cô :– Em không sợ khổ sao lại để dính bầu nữa?…Cô nhoẻn miệng cười thật lung linh và thật hạnh phúc, cô lắc đầu cứ cười không nói gì… Thấy Trung cứ chăm chăm nhìn mình có vẻ lạ lùng, cô mới dựa đầu lên vai cậu, thầm thì :– Em muốn có thêm con với anh mà… Khổ gì đâu mà khổ… Có mẹ, có chị Nhẫn rồi… mẹ con em còn có anh nữa… Đâu ai để mẹ con em khổ đâu mà…Cậu vẫn bứt rứt :– Nhìn thấy Thể An cực khổ mấy tháng đầu như vừa qua, anh không đành, nhỏ khờ à…Cô vuốt ve cánh tay anh :– Không phải ai khi có bầu cũng cực như chị An đâu anh… Với lại chị An bầu đứa đầu thì vậy chớ đứa sau là bình thường à…Trung gõ nhẹ lên đầu cô :– Hay quá ha!… Đẻ mấy đứa rồi mà kinh nghiệm dữ thần vậy?!Lệ Thy cười khúc khích :– Thì em nghe người ta nói, nghe mẹ nói… Với lại, bây giờ em cũng đang… có bầu đứa thứ hai nè… Mà em vẫn bình thường, có sao đâu!…Trung thở dài rồi đưa tay lên vuốt trên mái tóc mềm mượt của cô :– Anh chỉ sợ em khổ, sợ Thể An khổ vì cái chuyện bầu bì thôi…Cô vững tâm dựa trên vai cậu, nhắm mắt lắng nghe hạnh phúc tràn lan trong tâm trí và trái tim cô… Chỉ cần nghe cậu nói vậy thôi là bao nhiêu mệt mỏi, lo lắng của cô tan biến hết…***​Nhẫn chính thức nghỉ ngơi, giao lại toàn quyền cho Ngọc Nhẫn, anh cử Trung làm phó giám đốc công ty kiêm trưởng ban kỹ thuật… Trong lúc dọn dẹp văn phòng để giao lại cho con gái chuyển qua, anh ngoắc Trung lại ngồi uống nước. Anh nói chuyện với cậu như lời căn dặn của một người cha với con trai mình :– Có lẽ con đủ thông mình để hiểu vì sao chú giao cái trách nhiệm còn lớn hơn cả bé Nhẫn cho con, vì chú hoàn toàn tin tưởng ở con… Chú hy vọng con sẽ cùng với bé Nhẫn làm cho công ty của nhà mình càng lúc càng phát đạt, thuận lợi hơn… Đời sống của mấy trăm con người bây giờ nằm hết trong tay bé Nhẫn và con đó… Con phải cố gắng hết sức mình, nghe không!Ngừng lại một chút, hớp một hớp nước, anh rủ rỉ :– Còn chuyện riêng của con và bé Nhẫn, cô chú cũng biết hết, bé Nhẫn đã nói rõ ràng tình cảm của nó dành cho con… Cô chú tôn trọng ý định và ước muốn của nó… Kể cả ý định của con… Bởi vậy, biết tình cảm của bé Nhẫn dành cho con nhưng chú vẫn ủng hộ con cưới Thể An là vì vậy… Tình yêu không có nghĩa là cứ phải cưới nhau, sống chung với nhau mới là tình yêu… Ở hoàn cảnh nào cũng nghĩ đến nhau, quan tâm nhau và lo lắng cho nhau… đối với chú vậy là đủ… Sau này nếu bé Nhẫn thích có con với con, cô chú cũng ừ luôn, chẳng sao hết…Nghe tới đây, Trung hết hồn!… Một Lệ Thy, rồi Thể An, bây giờ mà Ngọc Nhẫn lại có bầu nữa thì chắc cậu chết luôn được á!…– Chú… con không có ý định có con với chị Nhẫn đâu…Nhẫn bật cười :– Con muốn mà được hả?… Chú nói cho con biết, một khi phụ nữ mà đã muốn thì nếu được, mặt trời ở trên cao họ cũng kéo xuống được đó, con trai à… Con không thấy con nhỏ Lệ Thy đó sao? Cần gì con phải cưới, nó vẫn đẻ con cho con, rồi nghe đâu bây giờ nó lại có bầu nữa mà… con cản được nó không?… Con dám bỏ nó không thèm tới gần không? Nó không cần la khóc gì hết đâu, nhưng mà chú biết con sẽ không bao giờ bỏ rơi hay xa rời bất cứ người phụ nữ nào đã đặt trọn trái tim vô cuộc đời con hết… Họ yêu và họ dám chấp nhận, đương đầu với mọi sự, con à…Trung chỉ còn biết đứng gãi đầu gãi tai chẳng nói được lời nào…***​Tối nay, xong việc của công ty, Ngọc Nhẫn bắt Trung lái xe chở cô về nhà cậu và Thể An. Một hai cô cứ đòi về thăm thằng con đỡ đầu của cô.Thể An sinh thằng con trai bụ bẫm, mạnh khỏe mới hơn một tháng. Suốt một tháng đầu Lệ Huyền và Lệ Thy quanh quẩn bên cô… Chỉ sau khi đầy tháng thì mẹ con bà cháu mới dắt nhau bay về thành phố… Thể An buồn mất mấy ngày. Biết vậy nên gần như ngày nào Ngọc Nhẫn cũng về chơi với mẹ con cô, có khi còn ở lại qua đêm nữa… Nhưng mà, tối nay cô về nhà vợ chồng Trung là còn có một ý định khác nữa!… Tối nay cô sẽ thực hiện việc mà cô đã muốn từ lâu, cũng như chính Thể An cũng mong muốn cô sẽ giống cô ấy, giống Lệ Thy…Trung không lạ vì Ngọc Nhẫn ở lại nhà cậu, mà cũng không lạ khi ở lại thì cô lại ngủ chung với cậu… Lúc đầu cô cũng đòi ngủ với mẹ con Thể An nhưng Thể An dứt khoát không cho, sợ thằng nhỏ thức dậy nửa đêm ọ ẹ đòi sữa thì cô lại mất ngủ, mà cô thì còn phải đi làm chớ Thể An ở nhà có thể ôm con ngủ bù… Mà ngủ với Trung thì không lẽ… “ngủ chay”?… Cho nên Trung cũng háo hức chờ tới giờ đi ngủ… Cậu chỉ lạ là tối nay trước khi đi ngủ lại thoáng thấy Ngọc Nhẫn và Thể An thì thầm gì đó với nhau rồi cả hai liếc nhìn cậu, khúc khích cười…
…………………………………Ngọc Nhẫn nằm nghiêng người đối diện với Trung, một chân cô gác ngang qua đùi cậu cũng đang nằm nghiêng. Cả cô và cậu chẳng ai mặc áo quần!… Tay cô không có yên, cô thò xuống nãy giờ nắm vuốt, mân mê, tuột lên tuột xuống thân cặc cậu đã bị cô chọc cho cứng ngăn ngắc… Lát lát cô còn chụm mấy đầu ngón tay ôm quanh đầu khấc bên ngoài lớp da cặc tuột lên tuột xuống làm Trung cứ thở dài liên tục… Bàn tay cậu lại không để cho hai núm vú đỏ hồng của cô rời khỏi mấy ngón tay mình, cậu cũng vê quanh núm, kéo kéo nhè nhẹ cho núm vú cô sưng cứng lên. Hai bầu vú căng tràn trắng ngần đổ nghiêng một bên đã ửng hồng vì bàn tay cậu xoa nắn… Thấy cậu cứ thở dài, Ngọc Nhẫn nheo mắt :– Trung có chuyện buồn hả?…Cậu nhìn cô đăm đắm, gật nhẹ. Cô thì thầm trong tiếng cười :– Buồn chuyện gì, nói em nghe, em giải quyết cho…– Ừ… Buồn là tại Nhẫn đó…– A… Đừng có đổ thừa nhe… Em làm gì mà Trung buồn?…– Thì đó… Cái tay cứ nghịch vầy làm người ta buồn… Buồn đè Nhẫn ra… đút vô cái chỗ âm ấm, ươn ướt…Cô thả cặc cậu ra, cầm tay cậu kéo xuống dưới háng cô nhét bàn tay cậu vô giữa âm hộ đang mở toang của cô :– Thấy gì không?…– Ừm… Cũng có…– Cái gì?…– Ướt mem…– Em cũng ướt là tại Trung đó…– Đây mới đổ thừa đó… Nãy giờ Trung có đụng vô đó đâu…– Cần gì Trung đụng vô đó… Trung chỉ rờ vú em thôi là nó vậy đó…– Rờ vú mà chỗ này ướt… Là làm sao?…– Là… em nứng… em muốn Trung đụ em…Nói xong, cô vùng ngồi lên. Cúi gập người xuống giữa háng cậu, cô hôn lên đầu cặc căng tròn, đỏ ửng… Đầu lưỡi hồng ướt liếm lên đầu cặc và quanh cái khấc thịt mấy vòng rồi cô mới há miệng ngậm gọn một khúc cặc vô miệng cô mút nhẹ nhàng… Bây giờ thì cô quen thuộc với cách bú cặc cho cậu rồi, cô vừa bú mút, vừa vò nhẹ lòng bàn tay dưới bìu dái cậu, nắn nhẹ hai hòn dái… Cô làm cho cặc cậu chỉ có cứng lên chớ không để cho nó có cơ hội mềm đi… Hai tay Trung vuốt ve lên là da trơn láng của cô, tận hưởng những khoái cảm mà cô đang mang tới cho cậu… Nhưng cậu nằm yên một hồi không được, cậu thèm rờ mó, sờ soạng lên hai bầu vú căng mềm của cô… Thèm để tay úp lên bờ mu cong vòng có thảm cỏ đen mượt mà, êm mịn lòng bàn tay… Thèm lùa mấy ngón tay nhấn vuốt đường khe mềm ấm ươn ướt, trơn nhờn giữa hai mép thịt phồng căng như hai múi bưởi của cô… Thèm cong đầu ngón tay móc vuốt lên phía trên góc âm đạo dưới vòm xương mu, trên lớp thịt non xếp thành nếp nhăn bên trong để nhận thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô khẽ nhăn nhó vì sung sướng…Vậy là cậu cong người luồn xuống kéo cho hai chân cô gác ngang qua mặt mình, cậu nhanh nhẹn kéo ghì đôi mông xuống rồi kê miệng hôn lên âm hộ cô… Làm như nhịn thèm lâu ngày, cậu hối hả, lật đật vạch cho khe thịt hở ra, lưỡi cậu liếm mạnh lên đường khe đã sũng ướt của cô… Cậu ngậm núm thịt phía trên mút mạnh vô miệng rồi mút mút… Ngọc Nhẫn cũng như bị hoảng hồn vì những động tác vừa nhanh, vừa quyết liệt của cậu… Vừa thích thú mà cũng vừa hơi hốt hoảng, cô nhả cặc cậu kêu nhỏ :– Trung… Trung… từ từ thôi… đừng có bú mạnh quá.. coi chừng đau em… Ui… a…Cậu không thèm để ý tới tiếng rên của cô… Cậu vẫn cứ im lặng bú, mút, liếm mạnh lên đường khe, lại còn lú đầu lưỡi sâu vô trong lỗ âm đạo lăn tròn đầu lưỡi trong lỗ thịt ướt đẫm, ấm nóng đó… Khoái cảm dồn dập làm Ngọc Nhẫn chịu không xiết. Luồng hơi nóng quặn lên sâu trong bụng cô, dâm thủy ào ra làm bên trong trống hẳn lên… Cô lật đật lấy hết sức rút người rời khỏi cái miệng tham lam của cậu… Cô nằm lăn ra giường thở hổn hển :– Trung tính làm gì vậy… Em sợ Trung luôn á…Cậu ngồi lên, lật người nằm chèn lên giữa hai chân cô, giả bộ như thèm khát lắm rồi :– Ai biểu… làm cho người ta cứng quá… chịu không nổi…Ngọc Nhẫn vòng tay ôm quàng quanh lưng cậu, đưa môi lên chạm nhẹ trên môi cậu, mỉm cười :– Tại Trung…– Hà… Lại đổ thừa…– Chớ gì nữa… Em thèm bắt chết mà Trung còn chưa chịu bỏ vô nữa…– Thèm gì?…– Ứ nói… cứ hỏi nhây à…– Hì hì… Ứ nói thì khỏi bỏ vô…– Cũng có đứa thèm gần chết còn làm bộ…Vậy đó, chọc ghẹo nhau như hai đứa con nít nhưng ẩn đằng sau là sự gắn kết khó có ai có được như cái đôi này… Trung ấn háng ép lên háng cô, đầu cặc cậu chọt dọc theo khe lồn cô đã ướt nhiều lắm rồi… Vừa ấn, vừa nhúc nhích cho thân cặc trượt tới trượt lui, cậu vừa lướt môi hôn từng nụ hôn nhẹ nhàng nhưng nồng thắm trên mặt cô… Cậu ngậm từng cánh môi của cô mút nhẹ… Để rồi khi đầu khấc vừa lọt qua cái lỗ thịt của cô thì lưỡi cậu cũng vừa len qua hai cánh môi, lọt vô miệng cho cô nút… Sự nong chật của cặc cậu bên dưới âm đạo, rồi cảm giác sảng khoái khi ngậm đầu lưỡi cậu mút nút làm cô rên ư ử trong cổ họng… Vòng tay cô siết thêm chặc trên tấm lưng chắc nịch của người cô yêu thương…Lúc thì cô nằm dưới, lúc thì cô lật nằm lên trên, hay cả hai nằm nghiêng đối mặt nhau… Có lúc mệt quá thì cô nằm ngửa trên giường, một chân cô gác lên hông cậu. Trung nằm hơi nghiêng người đút cặc từ phía dưới mông cô vô âm đạo nắc nhẹ nhàng nhưng lút sâu. Một tay cậu kê dưới gáy cô, tay kia cậu vuốt ve trên làn da bụng láng trơn, phập phồng… Hay lướt nhẹ, xoa xoa trên mặt đùi đang gác trên người cậu… nhưng lâu nhất vẫn là xoa vuốt trên đám lông mu đen thẫm…Trước khi cơn cực khoái ùa tới, Trung nằm trên bụng cô nhịp nhàng đẩy rút… Ngọc Nhẫn dang rộng hai chân cho cặc cậu cắm sâu từng nhịp trong lồn cô. Hai tay cô vuốt ve dọc hai bên hông cậu hay bám trên hai cánh tay đang chống hai bên hông cô… Hai đôi mắt cứ nhìn nhau đăm đắm trong con khoái sướng tràn ngập trên hai thân thể bắt đầu run nhẹ vì cơn sướng đã đủ đầy chuẩn bị về đích…– Ưm… Trung ơi…– Gì, Nhẫn…?– Em sướng… Trung đụ… ui… em sướng lắm… Trung đụ em có sướng không?…– Có mà… nhiều lắm…– Em yêu Trung nhiều lắm… A… Đụ em đi!…– Đang đụ mà…– Ư… Trung “chơi” em mạnh đi… Em muốn mạnh chút nữa… Ui… Đó… cặc Trung thọt mạnh vậy… sướng quá… a…– Lại thích “chơi” hả?…– Dạ… Trung “chơi” cho em có bầu luôn đi… A… sướng quá… Trung ơi…– Nhẫn ơi…– Dạ…– Nhẫn muốn có bầu với Trung hả?…– Dạ… bữa nay Trung đụ cho em có bầu đi… Em thích có con với Trung… Ui… Sâu nữa đi… Em muốn rồi…– …– Trung muốn bắn chưa?… Bắn đi… ô… em sắp… Mạnh lên… nhanh lên… Trung ơi… A… chết rồi… em muốn…– Trung cũng muốn nè…– Bắn đi Trung… bắn vô lồn em đi… ui… ui…Ngọc Nhẫn ôm chặc lưng cậu, nẩy ngược háng lên cho cặc cậu chọt sâu hết mức vô đáy lồn cô. Còn Trung cũng nắc vừa mạnh vừa nhanh cho những nhịp cuối cùng trước khi cơn cực khoái ập tới… Chưa đầy một phút, miệng tử cung không chịu nổi những cú chạm mạnh của đầu cặc đã mở ra đón nhận tia tinh dịch cũng vừa bắn phọt ra từ đầu cặc, nóng hổi, đặc sệt như cháo loãng… Có bao nhiêu tinh dịch, miệng tử cung mút lên đầu cặc hút hết vô trong… Thân hình Ngọc Nhẫn run nhẹ từng cái theo cơn cực khoái và nhịp phóng tinh của Trung vô lồn cô… Cô ôm chặc lưng cậu lâu lắm… Lâu tới độ khi cậu rút cặc ra chẳng thấy một giọt tinh dịch nào chảy ra hết!…***​Chuyện đã xảy ra như vậy đó… Và nó cũng có thể xảy ra cho bất cứ ai, cho bất cứ ở đâu trên cuộc đời thiên hình vạn trạng này…Công ty Ngọc Nhẫn ăn nên làm ra dưới sự quản lý, điều hành rất tốt đẹp của Ngọc Nhẫn và Trung… Nhân viên ai nấy đều thoải mái, yên tâm khi làm việc dưới quyền của hai người này… Họ thực sự yêu mến hai người sếp của họ… Tới khi thấy cô giám đốc mặc áo bầu đi làm, cái bụng càng ngày càng to ra, họ vẫn vui vẻ chúc mừng cô… Họ không hề thắc mắc sao cô chủ không lấy chồng mà lại có bầu!… Bên trong họ dư sức biết tác giả của cái bầu cô chủ là ai nhưng họ tôn trọng cô chủ nên chẳng ai bàn tán bất cứ điều gì…Thời gian trôi đi, cô chủ Ngọc Nhẫn không chỉ bầu một lần mà tới hai lần… Cô sinh một đứa con trai, một đứa con gái… Ông bà ngoại Nhẫn – Kiều cưng hai đứa cháu còn hơn cả mấy đứa con luôn!… Làm như cô chủ Ngọc Nhẫn thi nhau đẻ với Thể An… Cứ năm trước Thể An sinh thì y như rằng năm sau cô chủ Ngọc Nhẫn cũng sinh… Thể An cũng một trai một gái… Nhưng cả hai người đều thua Lệ Thy!… Cuối cùng thì Lệ Thy lại bầu thêm hai lần nữa, sinh cho Trung tới bốn đứa… cả bốn đều là con gái… Cô ham thích đẻ con cho Trung! Phần vì cô và cậu không thường xuyên ở bên nhau. Một hai tháng Trung mới bay xuống thăm mấy mẹ con cô… Tình cảm cô dành cho cậu lớn nhiều đến độ cô không màng tới chuyện phải phòng ngừa khi làm tình với cậu… Phần cũng vì cái tật không biết là có dễ thương của cô hay không? Từ lúc còn là cô gái mới lớn, cái tật ở trong nhà không chịu mặc đồ lót của cô lại càng kích thích Trung nhiều hơn trước… Những ngày Trung ở bên cạnh mẹ con cô không có tối nào là cô không trần truồng, quấn quýt bên cha mấy đứa nhỏ suốt đêm… Những đêm đó cô đều đẩy tụi nhỏ giao hết cho mẹ, bắt bà ngoại phải giữ con cho cô… Làm Lệ Huyền phải dỗ cho mấy đứa nhỏ ngủ, còn bà không làm sao ngủ được khi cứ phải nghĩ tới cảnh tượng con gái và Trung đang làm gì?…Vậy mà Lệ Huyền có một phen hú hồn!… Tưởng mình dính bầu với Trung… Nhưng khi đi khám thì bác sĩ biểu là do tuổi tiền mãn kinh nên xảy ra đủ thứ triệu chứng, bà mới yên tâm… mà cũng từ đó bà cũng ít khi làm tình với cậu nữa… Chăm tới bốn đứa cháu ngoại, bà còn sức đâu mà lên giường với cha tụi nhỏ?!…Chị Xuân và Gia Bình xuất cảnh định cư chỉ sau khi Thể An vừa có bầu đứa thứ hai… Chị Thu Hương cũng theo thằng con trai vô đại học về thành phố sinh sống… Trả lại yên bình cho Trung…
…………………………………Còn có một người nữa cần phải nhắc tới : Phương Quyên.Sau gần một tháng nghỉ phép được gặp gỡ rồi bày tỏ giấc mơ ngày xưa với vị hoàng tử của tuổi dậy thì… Được đón nhận rồi hạnh phúc viên mãn trong vòng tay của vị hoàng tử đó gần như mỗi đêm… Ngày rời đi, cô hoàn toàn thanh thản, bình yên và hạnh phúc vì đã yêu và được yêu, đúng với tình yêu mà cô mong ước…Trở về thành phố, lao vô công việc cô quên khuấy mất một chuyện mà lẽ ra tháng nào cô cũng phải mệt mỏi, bực mình với “nó”… Tới một hôm, đang nghỉ ngơi thư giãn cô mới sực nhớ rồi nhẩm tính… “Nó” không về với cô gần hai tháng rồi… Hơi hoảng sợ, ngay chiều hôm đó cô đi khám bác sĩ… Kết quả là cô đã có bầu hơn năm tuần rồi…Suy nghĩ suốt một đêm dài trong tâm trạng nửa vui nửa buồn… Cô quyết định dứt khoát giữ lại sinh linh bé nhỏ trong bụng cô, là hoa trái của một tình yêu chân thành vô vị lợi của cô với vị hoàng tử ngày xưa đó…Rồi cũng như Ngọc Nhẫn, như Lệ Thy… cô ngẩng cao đầu hãnh diện và hạnh phúc khi làm một bà mẹ trẻ đơn thân với một cô con gái mũm mĩm, xinh xắn như một thiên thần… Vĩnh viễn, không một ai biết được cha của cô bé là ai, kể cả cha nó cũng không hề biết có nó xuất hiện trên đời… Vì mẹ nó nghĩ, không muốn gây phiền phức hay mang lại điều không vui cho những người khác…Cuộc sống cũng đẩy đưa cho hai người bạn thuở nhỏ gặp nhau nhiều lần, nhưng Phương Quyên không hề hé môi cho Ngọc Nhẫn biết con gái cô chính là em gái cùng cha của bạn mình… Ngọc Nhẫn thì tưởng là bạn cô có con trước khi ly dị với chồng cũ, Phương Quyên chỉ mỉm cười không cải chính…HẾT​


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.